Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

NÀY EM...

Này em - một cõi thiên đường
Bây giờ xa ngái, vấn vương làm gì .
Này em - đừng để hoen mi,
Đời là những cuộc chia ly, phải đành
Này em - có tiếng Vạc sành
Từng đêm khắc khoải bên cành Liễu xưa
Này em - hòa lẫn giọt mưa
Phải chăng giọt nhớ cũng vừa vỡ đôi ?

BỐN MÙA TIỄN BIỆT

Em tiễn anh về, cuối giấc Xuân
Quỳnh Huơng tỏa ngát, sắc trong ngần
Trăng đầy vội nép sau cành lá
Gọi gió cùng về, níu bước chân.
Em tiễn anh về, giấc Hạ say
Bằng Lăng khắc khoải,tím hao gầy
Vòng tay dịu khẽ, truyền hơi ấm
Dạ Khúc cung trầm, nhớ quắt quay
Em tiễn anh về, cuối giấc Thu
Heo may trở gió, dốc suơng mù
U buồn, lặng lẽ vầng trăng khuyết
Dạ Khúc , cung nào níu lãng du ?
Em tiễn anh về cuối giấc Đông
Tiễn bao thuơng nhớ tháng năm ròng
Tiễn luôn kỷ niệm nhàu theo gió
Tiễn cả tình mình, anh biết không ?



MƯA CUỐI TUẦN

Saigon cuối tuần lại mưa
Hò hẹn trở nên quá thừa
Giọt hờn vuơng trên cành lá
Giọt nhớ bám vào song thưa
Saigon cuối tuần mưa bay
Nép vội bên hiên , bóng gầy
Lời rao nhạt nhòa theo gió
Tủi phân cơ hàn, lắt lay
Saigon cuối tuần mưa rơi
Thuơng người góc bể ,chân trời
Gửi vội theo mưa nỗi nhớ
Chẳng thể làm gì, cho vơi..

ĐI LỄ CHÙA NÀY

Đầu mùa xuân,em cùng anh đi lễ
Nét trang nghiêm,ta quỳ dưới Phật Đài
Cội Mai già góc sân chùa xanh lá
Lắng nghe lời ta khấn Đức Như Lai
Mùa Hạ qua,em cùng anh đi lễ
Có con chim sáo nhỏ ngụ gác chuông
Khẽ nghiêng đầu,chim buông lời thánh thót
"Hãy dìu nhau đi đến hết quãng đường"
Mùa thu nay,chỉ mình em đi lễ
Nơi gác chuông,bầy chim sáo đâu rồi?
Chuông ngân nga,vang những lời thương nhớ
Cảnh còn đây,Người xa cách trùng khơi
Rồi mùa đông,anh có về đi lễ?
Để cùng em quỳ ở dưới Phật Đài
Để cội mai lại nghiêng đầu nghe khấn
Sáo bay về,vang tiếng hót nồng say!

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

HOA NHÀ NGƯỜI










LY CÀ PHÊ ĐẦU TIÊN CÓ MANG VỊ ĐẮNG ?

Em bắt đầu thấy nôn nao, chóng mặt…lâu hết giờ quá, còn những 50 phút .
Sáng nay, cũng như mọi sáng, 3 muỗng cà phê bột, 1 muỗng cacao, châm vài giọt nước sôi cho bột nở, rồi lại châm thêm nước sôi đến 2/3 phin, chờ giọt rơi chậm rãi là đặt lên bàn thờ Ba, nói thầm” Ba ơi, về uống cà phê đi Ba”, vậy thôi, khỏi nhang khói, bái lạy, người nhà, khách sáo làm gì.
Ròi em chợt nhớ sáng nay phải “ ngồi đồng” 3g- 180 phút dễ gì không gật gù với một người thiếu ngủ trầm trọng như em , đã khoác chiếc áo bào chuẩn mực đạo đức mà ngủ gật thì kỳ khôi quá .
Cho nên, thay vì đổ ly caphe sau khi cúng Ba như mọi lần, em nhấp thử 1 ngụm, mong tỉnh táo, đắng quá .
Chao ơi là đắng.........
Ngày xưa, Má không cho con gái uống cà phê, Má nói cũng tiền bạc, công sức sao không uống nước gì đó cho bổ khỏe mà lại di uống thứ nước đen ngòm, em hỏi má ơi, sao con thấy má uống caphe mà, ừ, tại má mệt quá, má cần tỉnh táo để làm việc con à .
Em hiện giờ cũng mệt, cũng cần tỉnh táo, thêm 1 ngụm nữa xem sao, vẫn đắng vô cùng .
Bao người uống ca phê , ly caphe đầu tiên có mang vị đắng ? Có sánh bằng vị đắng mà Người dành tặng riêng em ?

NIỆM KHÚC MƯA .

Saigon mưa rồi , anh !
Từng giọt rơi thương nhớ
Như nỗi niềm trăn trở
Hoài vọng những ngày xanh
Saigon mưa rồi , anh !
Thánh đường, chuông vẫn trỗi
Chim sâu buồn, nép vội
Đợi nắng về, mong manh .
Saigon mưa rồi,anh !
Gót hài xưa phai dấu
Cho nỗi buồn nung nấu
Hóa thành giọt long lanh .