Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

THẢ BÙA NỖI NHỚ

Em đâu thả bùa nỗi nhớ,
Mà Hoa Nắng cứ lung linh
Chim non trên cành dụm mỏ
Tỉ tê kể chuyện đôi mình
Em đâu thả bùa nỗi nhớ.
Mà Lan trắng cứ mong manh
Kỷ niệm nhàu bay theo gió
Lẻ loi cả tiếng Vạc Sành.
Em đâu thả bùa nỗi nhớ,
Cung trầm Dạ Khúc mãi ngân
Chơi vơi một vầng Trăng lỡ
Vọng Nguyệt Đài, chẳng dừng chân.
Trong cõi vô thường, mải miết
Vẫn giữ nhịp bước độc hành
Bao giờ vầng Trăng thôi khuyết
Để vòm trời mãi trong xanh ?

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

ĐỪNG ANH

Đừng Anh..
Cau hãy còn non ,
Lá trầu chưa thắm,Trăng còn khuyết hao.
Đừng Anh..
Con sóng lao xao
Dạt xô bãi cát, năm nào còn vương
Đừng Anh...
Trong vắt giọt sương
Bình minh vừa đến, vô thường, vội tan .
Đừng Anh..
Ở bến đò ngang
Có con sáo sậu, hoang mang, ngập ngừng
Đừng Anh..
Mới bảo Anh đừng.
Sao anh lại nỡ thẳng thừng quay lưng !

 Em ơi.
Trăng lặng đầu non..
Chiều vừa xế bóng, nắng còn hanh hao.
Em ơi.
Gió thổi xôn xao.
Như lời em hát ngot ngào tơ vương.
Em ơi.
Trong cõi vô thường.
Nhân sinh khổ ải đoạn trường nặng mang.
Em ơi.
Đời lắm trái ngang.
Sầu thêm nặng gánh dở dang duyên tình.
Em ơi.
Duyên nợ chúng mình.
Hóa công nghiệt ngã nên tình quay lưng.
(A. VVH )
 Anh ơi !
Nồng thắm, đã từng
Kiếp này phải trọn, xin đừng kiếp sau
Anh ơi !
Bạc trắng cỏ lau
Nợ duyên vấp phải , úa nhàu đành sao
Anh ơi !
Nắng vẫn hanh hao
Em sẽ gom vào, hong ấm ngày mưa
Anh ơi !
Ngõ cựu thềm xưa
Vầng trăng tròn đã chở vừa nhớ thương .

 Thôi mà !
Cau chẳng còn non
Trầu đà vàng cuống, ngày son khuyết dần.
Thôi mà…
Vùn vụt bước xuân
Dây tơ hồng, rặng cúc tần…Hoang mang
Thôi mà!
Em!
Chuyến đò ngang
“Thanh mai trúc mã”!
Đành cam !
Tội tình !
( A. NguyenvanVui)
 Thôi mà !
Cau héo vẫn xinh
Trầu vàng thối cuống, cũng mình với ta
Thôi mà !
Nguyệt chẳng đâu xa
Đủ soi Nguyệt Quế hiên nhà ngát hương
Thôi mà !
Dẫu vỡ giọt sương
Nhớ trong cõi ảo cũng thường quắt quay
Thôi mà !
Hãy ghé lại đây
Đừng như gió cuốn, bóng mây xa rời

 Rồi mai Cau lớn hết non
Trầu têm cánh Phượng trăng tròn xinh sao !
Rồi mai Liễu yểu mà đào
Lòng son ,gan sắt thương nào thêm thương
Hoa thơm bọc nhụy tròn gương
Muôn năm tạo hóa vô thường nhân gian
Rồi mai xưa bến đò ngang
Lời ngoan Sáo sậu ,Kiệu sang qua cầu
Rồi mai ...
Qua cửa bóng câu
Xa xa xanh ngát ngàn Dâu ,chân trời
(A. Lanhkhuyen)
 Rồi mai cau thắm, xanh tươi
Ai têm cánh Phượng cho vôi quyện trầu ?
Rồi mai mỏi cánh chim câu
Sắt son, cũng nước qua cầu mà thôi
Rồi mai Sáo sậu chơi vơi
Đò ngang lỡ chuyến, ru hời lỡ duyên
Yêu nhau xin cháy hết mình
Sao em lại bảo "Anh đừng" là sao ?
Tình anh như biển sóng trào
Bạc đầu sóng vẫn dạt dào ngàn năm !

Yêu nhau xin chaý hết mình"
Tàn tro lửa ảo, tội tình riêng em
Chỉ mơ dịu nhẹ bên thềm
Trăng kia là Nguyệt , từng đêm em chờ
A. Phuong Thao

                                                  ( Ven dòng-hsNgoc Tuan Nguyen )

MỘT CHÚT

Một chút ngỡ ngàng, một chút tôi .
Hoa chưa thắm sắc, đã phai rồi,
Thềm xưa chẳng kịp bừng hoa nở ,
Mặc sức rêu phong lõa thể phơi !
Một chút dại khờ, một chút tôi .
Gom mây, định kết sợi tơ trời ,
Mơ hoang gói gió về chung lối,
Sặc sụa mưa về, cuốn sạch trôi .
Một chút cam lòng, một chút tôi.
Ân tình, giọt cuối vỡ tan rồi
Nên chăng " điểm phấn tô son lại,
Ngạo với nhân gian một nụ cười " ?***

                                             ( hs. Hiếu Kiều - Ngõ cựu thếm xưa )

ĐẮNG

" Vì Trăng là của ngân hà ,
Vì em là vợ người ta mất rồi "
Từ ngày giông bão đất trời
Ẩn mây, Trăng quyết quên lời hẹn xưa
Cánh chuồn vội bỏ giậu thưa
Lối về quên buổi nắng mưa mặc lòng
Đành thôi sáo sậu qua sông !
Đành thôi duyên phận lưu vong não nề!
Đôi lần hoang hoải cơn mê
Bóng câu ẩn, hiện, đi, về trong mơ
Để rồi duyên cũ - tình cờ
Để rồi phận cũ - chực chờ cách ngăn
Đùn nhau sai trái bao phần
Đành thôi lỗi ở trăm lần do ta !
Ừ thì
Trăng !
Cùa Ngân Hà
Ừ thì
Em !
Vợ người ta !

CHẠM KHẼ

Chạm khẽ ngày xưa : Chạm nhớ thương!
Hàng cây tỏa bóng mát ven đường,
Hiên nhà ngằn ngặt hương hoa Sứ
Áo trăng sân trường, quấn quýt vương.
Chạm khẽ tình xưa : Chạm nỗi đau !
Ơ hay , cứ ngỡ đã phai nhàu
Thềm xưa khắc khoải vầng trăng khuyết
Ngõ cựu hoang tàn, trắng cỏ lau.
Chạm khẽ thơ người : Chạm nỗi tôi,
Dòng sông ảo - thât cứ lở bồi
Thơ ư ? Mãi mãi là thơ nhé
Chạm khẽ thôi mà, nên khẽ thôi .

                                                       (hs. Son Phan Hong)

TÌNH NHÂN HỠI

Tình nhân hỡi ,
Người có nghe em gọi ?
Trong đêm hoang, vắng lặng nhịp sống đời
Về bên em
Cho bỏng rát đôi môi
Cho nồng ấm
Gió bên ngoài lạnh giá .
Tình nhân hỡi ,
Cành khô đà rụng lá
Cõi địa đàng
Xin người ngự trên cao .
Ban hồng ân,
Tang thương hóa ngọt ngào
Mặc bão lũ, oan sai,Phận cỏ hèn chịu khổ
Tình nhân hỡi ..
Mảnh thềm xưa còn đó
Vẫn Trăng, gió lượn lờ, vồ vập trên cao
Hổn hên ngoại tình
Hay hợp pháp bên nhau
Thì cũng chỉ cơn mặn nồng ngất lịm
Tình nhân hỡi
Chờ nhau từ tiền kiếp
Đã gặp rồi, xin đừng lướt qua nhau
Đừng ngoảnh đi
Giữa buốt giá đêm thâu
Tình nhân hỡi
Người có nghe em gọi ?

                                       ( Trăng non - hs. Nguyen Ch Nguyen)

CHUỖI NGỌC HIÊN NHÀ MÃI THẮM TƯƠI

-Ba à, sao mấy chị được đặt tên là các loài chim quý, con lại không ?
- Tên mấy chị con là do bà nội đặt, còn tên con, là Ba .Tại Ba thích hoa Chuỗi Ngọc. Con có nhìn thấy ko, Chuỗi Ngọc rất mỏng manh, nhưng hình thành từ cây vững chắc, luôn rực 1 màu vàng thắm, ngay cả khi lìa cành, hoa ko theo gió bay xa mà phủ quanh gốc cây, sân nhà, làm cho sân nhà luôn rực sáng.
Nó nhớ lời Ba nói như vậy và như 1 định mệnh, các chị - Phi Oanh, Phi Yến…như loài chim quý, bay đi tận phương trời, chỉ còn nó .
13 tuổi,nó đã thành chỗ dựa cho má, phụ má làm muối sả, tương khô, mắm ruốc..gửi thăm nuôi Ba, thay má gửi thư động viên chị Tư cố gắng dạy ở Cà Mau , kê khai nhân khẩu ,nhận tem phiếu …và chia sẻ cùng má những hạch sách thiếu tình người.
Má yếu lòng , tính theo chủ trương kinh tế mới, vậy là phải bỏ học, nó xin má đừng đi, nó sẽ tự lo , sẽ tìm cách phụ má
Nó nhận thêu gia công,cơ sở nọ cắt vải thành từng mẫu vuông, 10 miếng / xấp, vẽ hình chim bướm hoa lá ở 1 góc, nó nhận về , thêu chỉ màu, viền line, may là ngày trước,nữ sinh có
học nữ công may vá thêu thùa .
Làm đến ốm người, kiệt sức, đầu ngón tay giữa của bàn tay trái bị kim châm đau điếng, rồi dần dà chai cứng , với cuốn tập kế bên, mắt liếc nhìn 1 dòng chữ, quay ra thêu, rồi lại tiếp dòng chữ khác, rồi lại thêu..vậy mà thuộc bài, vậy mà cũng giải xong bài toán khó
Cứ như vậy, đường kim mũi chỉ nuôi con chữ, cho hủ muối sả, mắm ruốc gửi thăm ba có thêm miếng thịt con con .
Nhà chủ cơ sở may thêu gốc Huế, có đứa con gái trạc bằng tuổi nó, tên hay gọi là Chảy,ỷ thế con chủ, Chảy hay giờ trò bắt bẻ nó, khi thì phải chờ thiệt lâu mới nhận được hàng về may, khi thì chê õng chê eo, hôm nay thêu xấu quá…
Một đêm, nó ngồi thêu vội, còn vài cái khăn nữa , còn vài bài Sử nữa, mai kiểm tra rồi, sơ suất nó làm lăn cây viết máy, chụp lại và kéo theo thảm họa, cả hủ mực đổ nhào vào cái khăn
Nó trùm mền khóc cả đêm, cũng may là chị năm được trường phân công đi đánh tư sản nên đêm đó ko ngủ ở nhà .
Trưa. Tan học, nó đi giao khăn, con Chảy ko đếm , thảy sang 1 bên, nó níu lại
- Có chín cái thôi
- Còn 1 cái đâu, sao ko thêu cho hết rồi giao, cho đủ 1 lô , cho tui dễ sắp xếp
Nó khổ sở nói lý do, con Chảy được nước la om sòm
Bà chủ - mẹ con Chảy - đi tới, những người phụ nữ gốc Huế có nét gì đó nghiêm trang, nhưng thanh cao, đài các, bà chủ cũng vậy
Khi biết chuyện, bà la con Chảy , mày giỏi cái mồm, giỏi thì vừa học vừa làm như người ta, rồi bà kêu nó về đi, từ ngày mai khỏi qua lấy hàng , để con Chảy đem đến, cho khỏi tốn thời gian, để có thêm giờ giấc học bài. Không những vậy, sau ngày đó, tiền công thêu may cũng được tăng gấp rưỡi
Và con Chảy, vẫn hay càu nhàu , nhưng phải công nhận “ mày lù khù vác lu mà chạy, làm gì mà bả mê mày dữ vậy”
15 tuổi , nó được tuyển thẳng vào lớp 10, ban A, ban Ngữ Văn, số phiếu bình bầu cán bộ lớp của nó cao nhất, kế đến là nhỏ Vân, tất nhiên nó làm lớp trưởng, Vân làm lớp phó học tập, nhưng sau đó, nhỏ cứ ỉ ôi xin đổi vai , nó dễ dãi “ Bồ đi nói với cô đi, tui sao cũng được”
Trong 1 lần học giáo dục quốc phòng ( gọi là học cho có học, chứ toàn là đi đều bước, rồi tháo ráp súng, ném lựu đạn giả- vụ làm lựu đạn giả này làm nó nghĩ nát óc, sau cũng ra, nó lấy cái chày giã tỏi ớt của má, “ chặt” 1 đầu, bỏ đi, phần còn lại cũng ra dáng lựu đạn lắm .
Giải lao, thầy cho văn nghê tự do, thầy hát mở đầu , giọng thầy rất ấm “ Dù đạn bom man rợ thét gào, dù thân thể triền miên mang đầy thương tich, dù cho cách trở hai đường chiến dịch ta vẫn còn cùng nhau 1 ánh trăng rằm “
Rồi luân phiên các lớp, cứ đại diện lớp trước hát xong thì có quyền chỉ định người kế tiếp, nó bị dính , ôm mặt trốn nhưng ko thoát, đành lên hát như mèo kêu , bài Tình Ca Vũng Tàu “ Chiều chiều em đạp xe, thả dốc dài bến Đá ‘ hội trường cũng im im nghe, nhưng khi nó gào đến câu “ Thương anh thương vô cùng, thương anh thương vô cùng “ là bên dưới như có loạn , vỗ tay, huýt sáo, la ó..
Sau đó, nó mới hiểu , bên lớp C1, lớp trưởng kiêm bí thư Đoàn trường tên Thương .
Thương – dĩ nhiên là con trai- da trắng, ốm, đẹp và lạnh như 1 pho tượng, là thần tượng của nhiều nữ sinh trong trường, mà theo nó, thần tượng chả là gì, chỉ là pho tượng do người dựng lên rồi tôn làm thần, nên mặc mọi người ghép đôi, trêu ghẹo, thần tượng có vẻ nao núng,còn nó tỉnh bơ, khi thì nHận vài viên ô mai, khi thì cái trâm kẹp tóc có khắc chữ N , phần nó, cắt vải, viền khăn, thêu đôi chim hót líu lo thiệt đẹp tặng trả lễ.
Cho đến 1 ngày, trong văn phòng Đoàn, nó ngồi nhìn ra cửa sổ, Thương – thần tượng- đi qua đi lại
-Bạn biết ko, mình suy nghĩ nhiều lắm, mất ăn mất ngủ..-Rồi đột nhiên, đứng phắt lại- mình mến bạn, hơn tình bạn bình thường – rồi đi qua đi lại tiếp- nhưng người ta nói “ mua heo chọn nái, cưới gái chọn dòng”, lý lịch của bạn, mình nghiên cứu rất kỹ, mình và bạn là 2 dòng khó thể dung hòa – rồi lại đứng phắt ngay trước mặt nó – bạn nghĩ sao ?
Nó chỉ cười, tưởng gì, làm hết hồn
-Anh Thương à, em nghi khi thấy quan trọng, người ta sẽ tìm cách, khi hết quan trọng, người ta sẽ tìm lý do .
Thần tượng hơi ngớ ra, Nó lách mình ra cửa, sân trường thật nắng, hang cây Phương thật xanh, phút chốc nó thấy hụt hẫng, thấy trơ trọi , cái cảm giác hoang vắng lúc ấy thật ghê sợ
Nhưng cùng lúc đó, cây hoa Chuỗi Ngọc cùng lời nói của Ba hiện về trong tâm trí, dù thế nào, những cánh hoa mỏng manh kia vẫn luôn tươi thắm, thắm cho hoa và tươi sáng cho sân nhà..