Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

BÌNH YÊN LÀ PHÚT BÊN NGƯỜI

Con về bên Mẹ chiều nay
Hát lời ru của những ngày ấu thơ.
À ơi...chín đợi mười chờ
Tan thành bọt sóng giấc mơ sum vầy
À ơi..người vẫn quanh đây
Mà sao khoảng cách mỗi ngày một xa
....
Ngày qua, rồi lại tháng qua
Đuổi theo hạnh phúc, cứ xa...xa dần.
Đến giờ, gối mỏi, chùn chân
Mới hay có Mẹ,tri âm giữa đời
Bình an, là phút bên Người
Chải từng sợi tóc, cuối đời xác xơ.


MÙA ĐÔNG CỦA EM

Anh biết chăng mùa Đông ,
Dìu hạt mưa xuống phố.
Chú chim sâu trăn trở
Giấu mỏ, chẳng thèm bay.
Mùa Đông ở nơi đây
Không tuyết rơi trắng xóa
Gió nhẹ về, rất lạ,
Chỉ đủ làm so vai
Mùa Đông đến sáng nay
Rồi sẽ đi rất vội
Như lời yêu - định nói
Ngập ngừng, rồi lãng phai

                                                           ( Đông Qua - hs Duy Khánh )

HOÀI NIỆM CÙNG GIÓ ĐÔNG GIÓ TÂY CỦA PEARLBUCK

Tôi mê đọc sách, thể loại nào cũng đọc.
Hoài niệm thời mới lớn của tôi chính là những giây phút tung tăng vào phòng đọc sách với Ba, chọn lựa rồi ngồi đọc mê say, đến khi con gà nhảy ra từ cái đồng hồ treo tường “ Cúc..cù cu “ là tôi biết ,9g tối, dù chưa đọc xong, cũng phải gấp sách, làm dấu trang rồi rời phòng , đi ngủ.
Cuốn sách cuối cùng tôi đọc, trong căn phòng thân yêu ấy, bên người đàn ông yêu thương tôi nhất, là cuốn" East Wind West Wind "(Gió Đông gió tây) của nhà văn nữ Pearl S. Buck .
Trong trí óc non nớt của tôi lúc bấy giờ,giải Nobel văn học hay giải Pulitzer của Bà không làm tôi quan tâm bằng việc một người phương Tây như Bà mà lại có sự thông cảm sâu sắc với nhiều vấn đề xã hội đến như vậy, tất cả các tác phẩm của Bà đều thể hiện sự giao thoa của 2 nền văn hóa Đông – Tây , ngay cả từ tiêu đề
Nhân vật chính của truyện là Quế Lan, cô gái xinh đẹp sống trong bốn bức tường của lễ giáo phong kiến, cô đã được dạy những điều chỉ để làm vui lòng chồng và gia đình chồng, từ việc bó chân đến "Đàn bà con gái phải im lặng như hoa trước đàn ông con trai và phải đúng lúc và kịp thời lui vào nhà trong để che giấu những xúc động vui buồn của mình."
Trớ trêu thay, người chồng sắp cưới của Quế Lan lại là bác sĩ, có nhiều năm ở nước ngoài, nên dù cô rất cố gắng , chồng của cô “chỉ nhếch mép vài câu rồi thôi, chỉ liếc mắt thoáng nhìn tôi thôi, dù tôi có mặc áo lụa đào và giắt trâm ngọc lên mái tóc mới chải chăng nữa.”
Chỉ đến khi cô đống ý tháo lớp băng quấn chân với lời nức nở “"Không, em chỉ làm như vầy là vì mình mà thôi, em muốn thành người đàn bà tân tiến cho vừa ý mình” thì tình yêu bắt đầu đến , để rồi “Ai hiểu được mãnh lực ấy nơi một người đàn ông và một thiếu nữ? Câu chuyện bắt đầu bằng một sự tình cờ : đôi mắt gặp nhau, ánh mắt rụt rè nán lại với nhau và đột nhiên bốc lửa, trở thành trân trối, cuồng nhiệt. Bàn tay chạm vào nhau và vội vàng rụt lại, đoạn hai con tim choàng lấy nhau .Thời gian ấy tôi sống trong niềm vui tràn ngập. Lời lẽ tôi nói giờ đây là những lời lẽ tươi hồng. Ngày cuối cùng tháng một, tôi biết chắc rằng đến mùa gặt lúa, tôi sẽ hạ sanh con tôi ."
Câu chuyện còn xoay quanh các nhân vật khác, từ người anh trai chấp nhận bỏ thừa kế để yêu người phụ nữ ”ngoại quốc man di mọi rợ”, từ người mẹ kiên quyết giữ lại những thói quen tập tục cổ hủ, lỗi thời đên các bà thiếp chỉ biết tranh nhau ngôi chánh thất.
"Gió Đông gió Tây "không hẳn là tuyệt tác so với các tác phẩm khác của Pearl S Buck, nhưng tôi đọc lại rất nhiều lần, lần nào cũng vậy ,khi gấp sách lại, tôi đều nén lòng không để rơi nước mắt khi nhớ ánh nhìn vừa âu yếm vừa nghiêm khắc cuả Ba tôi những khi tôi cố nấn ná lại để xem thêm vài trang sách ,xen lẫn tâm trạng khó tả khi nhận ra đ hạnh phúc của người phụ nữ, không chỉ là tìm được người đồng cảm, mà còn là người đủ “năng lực” khiến cho phải nức nở mà rằng “ không, em chỉ làm như vầy là vì mình mà thôi “ hi..
Xin trân trọng giới thiệu "Gió Đông Gió Tây" đến các anh chị em blogtv, đọc cho đỡ buồn, để vững tin rằng, trên thế gian này, có tình yêu đủ khiến cho hai nền văn hóa hòa nhập với nhau với suy nghĩ " cứ cổ hủ mãi không chịu hòa nhập thì không phát triển được mà quá bài xích cái cũ thì làm sao mà gìn giữ được giá trị văn hóa truyền thống?"

                                                                      ( Hình trên mạng )

GÓC PHÔ

Góc phố ấy, có quán cà phê sân vườn .
Quán cà phê thỉnh thoảng thay đổi chủ, mỗi lần thay đổi chủ là có tên gọi mới: Hoa Nắng, Điểm Hẹn..và hiện tại là Nhật Nguyệt.
Không cần lấy thẻ xe, không cần menu, nó là khách quen, luôn đi một mình ,luôn là ban ngày, luôn ngồi ở một góc quán, luôn nhin quanh rồi trầm lặng , cũng như trươc mặt nó, luôn là ly sinh tố mãng cầu.
Hơn 5 phút đi từ trường đến quán, rồi vẫn thời gian ấy từ quán về trường, hơn 30 phút tĩnh lặng trong cái góc nho nhỏ quen thuộc, ngỡ như mọi xô bồ chen lấn , mọi tranh giành danh lợi đã bị gạt bỏ bên ngoài , nó như người trở về mái nhà thân yêu, quen thuộc.
Chẳng phải sao, khi Nhật Nguyệt từng là nhà, là nơi chốn thiên đường chứa đựng bao kỷ niệm của nó và gia đình.
Người chủ mới, nhận nhà nhưng không ở,họ lùi về sau, cho thuê phần lớn diện tích nhà , người thuê luôn sửa sang lại phù hợp với ý tưởng kinh doanh, khoảng sân ngày trước,trải sỏi cứ kêu lạo xạo , lạo xạo là nó biết chú Phi đưa ba nó về, bây giờ đã thiết kế lại thành tiểu đảo, có chiếc cầu nho nhỏ bắc ngang qua .
Nhiều thay đổi lắm, chỉ duy nhất, cây Chuỗi Ngọc vẫn còn , oằn mình gánh những ngọn đèn lập lòe, chớp tắt đủ màu sắc
Đến một ngày, ghé quán, nó sững sờ, Chuỗi Ngọc đâu rồi ? Nhân viên nói là chủ cho chặt đi rồi, giành chỗ để xe khách, hơn nữa hoa cứ rụng lả tả hoài, quét mệt.
Nó với tay lấy kính mát, đeo vào,chẳng ai biết cảm xúc của nó bấy giờ, trừ bàn tay nắm chặt thanh ghế, thư giãn đi, thư giãn nào, không sao đâu mà, không sao mà..
Cái liệu pháp tinh thần "No star where" có lẽ hiệu nghiệm, vì nó lại nghe thoảng bên tai giai điệu trần lắng, da diết phát ra từ chiếc đĩa nó mang theo và nhờ nhân viên mở ra mỗi khi vào quán
“ Bésame, bésame mucho..
Cette chanson d'autrefois je la chante pour toi
Bésame, bésame mucho .
Comme une histoire d'amour qui ne finirait pas .."
Uhm..thì Besame mucho..nó đã vật vã từng ngón tay trên phím đàn- mà chị Ba cứ nhiếc " như mổ cò" , để rồi những hợp âm ấy trở nên dễ dàng khi nhìn phím đàn rung động dưới bàn tay thon thả của chị Hai .
Cứ như thế, nó sống loang choạng giữa hoài niệm và thực tại, từng ngày..........
Hôm đi tảo mộ Ba, nó nói vu vơ "mấy chị, nhà cũ của mình đang sửa lại, nâng cấp gì đó.."
Chị năm " vậy hà, chị ít đi ngang lắm, sợ nhớ rồi buồn"
Chị tư quay sang " có gì mà buồn, mình dọn đi, nhà cũng theo mình luôn tới giờ mà, theo từng chi tiết nhỏ nhất"
Rồi chị đeo kính mát vào, vu vơ " nắng sáng, chói quá'
Chỉ vậy thôi, đủ cho nó ngẩn người, sao dễ dàng như vậy mà nó không nhận ra từ bao năm nay nhỉ
Góc phố ấy, có quán cà phê sân vườn, sáng nay đã vào xuân vói biểu tượng chú Gà vươn cánh đầy khí thế, không gian quán cũng khác, có cả 2 tầng, khách ngồi tầng trên có thê trông bao quát phía tiếp giáp Bắc Hải- Nam Hòa, cả 1 vùng không gian thoáng đãng. Tầng dưới ,tiểu đảo với dòng nước chảy róc rách hòa với hệ thống ánh sáng, âm thanh ( có lẽ cực mạnh vào buổi tối)
Giá mà sát bên tiểu đảo ấy, có cây Chuỗi Ngọc nhỉ, từng cánh hoa vàng ruộm sẽ rơi rơi, sẽ có..
Chậc..lại quên cái kính mát ở nhà rồi, hậu đậu hết sức

                                                                  (Hs Pham Anh )

TRUYỀN THUYẾT SAO MAI VÀ SAO HÔM

Anh ạ, ngày xưa trên Thượng giới
Ngọc Hoàng trị quốc, rất nghiêm minh
Rạch ròi thưởng phạt ai công, tội
Cuộc sống nơi đây mãi thái bình.
Hổng biết vì sao viên Thái Giám
Đem lòng tưởng nhớ một nàng Tiên
Mà nàng..chậc...chậc...anh nào biết
Đã đẹp, thêm ngoan, giống hệt em ! (hi..)
Thường xuyên gặp gỡ nơi vườn cấm
Hứa hẹn bên nhau đến bạc đầu
Ai ngờ Bắc Đẩu đi thèo lẽo
Đẩy cả duyên tình xuống vực sâu.
Xử đúng quy trình người phạm lỗi
Thành Sao, xa ngái ở hai miền
Tiếng khóc nao lòng giờ vĩnh biệt
Anh hỡi, tan rồi, mối thiên duyên !
Hai vì sao lạc về hai lối
Sao sáng ban ngày, sao tỏ đêm
Cho đến một chiều giông bão nỗi
Một hóa thành anh, một hóa em .
Chung một vòm trời, chung trăng lỡ
Mà chẳng bao giờ gặp được nhau
Anh - Em ỏ hai đầu nỗi nhớ
Biết đến khi nào thoát kiếp Sao ?

BIỆT

Anh có về nơi đây.
Đừng ngạc nhiên khi biết
Lá vàng úa trên cây
Chờ gió về tiễn biệt.
Chỉ mình em, mình em
Níu mùa xưa dần lịm
Rồi từng đêm , từng đêm
Dệt tứ thơ nấc nghẹn.
Còn lại đây dấu hài ,
In trên thềm cỏ ướt
Còn lại đây men say
Phút nồng nàn thuở trước
Anh có về nơi đây,
Đừng giả vờ ủ rủ
Làm một cuộc chia tay
Chỉ mình em, cũng đủ !

                                                             ( HS Binh Chu )

VÔ ĐỀ

Em tiễn anh về, cuối giấc Xuân
Quỳnh Huơng tỏa ngát, sắc trong ngần
Trăng đầy vội nép sau cành lá
Gọi gió cùng về, níu bước chân.
Em tiễn anh về, giấc Hạ say
Bằng Lăng khắc khoải,tím hao gầy
Vòng tay dịu khẽ, truyền hơi ấm
Dạ Khúc cung trầm, nhớ quắt quay
Em tiễn anh về, cuối giấc Thu
Heo may trở gió, dốc suơng mù
U buồn, lặng lẽ vầng trăng khuyết
Dạ Khúc , cung nào níu lãng du ?
Em tiễn anh về cuối giấc Đông
Tiễn bao thuơng nhớ tháng năm ròng
Tiễn luôn kỷ niệm nhàu theo gió
Tiễn cả tình mình, anh biết không ?

                                                          ( hs. Nguyen Anh Duong)