Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

ĐỌC :VÀ NGẪM 2 : TỨC CẢNH CỦA T/G MÂY XANH

Thật bất ngờ khi nhận được món quà văn chương từ người bạn , blogger Mây Xanh, điều này làm tôi cảm động vô cùng., một bài thơ ngắn nhưng ý nhị.
“TỨC CẢNH
Sông !
Cầu
Mấy nhịp bắc sang
Đèn !
Không hắt bóng
Cơ man gió về “
Sông ..mênh mang chảy, nước ròng , dâng lũ hay vơi cạn, cũng là một khoảng ngăn cách của hai đầu nỗi nhớ, của sự chia ly và sum họp giữa bến và thuyền .
Để rồi có mấy nhịp cầu nối giữa hai bờ, để rồi có những ngọn đèn chơi vơi, âm thầm chiếu sáng , âm thầm làm chứng nhân cho sự chia ly hay sum họp ấy.
Nhưng sao lại là “ Đèn không hắt bóng “ ?
Ngọn đèn ấy- đèn không hắt bóng- ai cũng biết đó là ngọn đèn dùng trong phẫu thuật và cũng là tên cuốn tiểu thuyết của một nhà văn Nhật.
Người ta thường hay ca ngợi công dụng của đèn không hắt bóng, người ta cũng ca ngợi sự lặng thầm chịu đựng của bác sĩ Naoe – nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết-
Nhưng tôi nghĩ khác, ngọn đèn ấy, soi rọi, tách bạch từng mô, từng tế bào, từng mạch máu nhỏ li ti, để rồi sau đó, âm thầm cô đơn, 1 sự cô đơn khó thể giải bày , khó tìm được sự cảm thông, đơn giản vì người ta chỉ cần dùng mà không cần hiểu sâu xa về nó,ngọn đèn ấy ,cứ bừng sáng rồi tắt đi, tất cả đều âm thầm,lặng lẽ
Đèn không hắt bóng, có phải là vị bác sĩ Naoe tài hoa nhưng bạc mệnh, chấp nhận số phận trong tư thế ngạo nghễ,sống không cần thương cảm, một cách sống tự trọng khi phải đối diện với những trái ngang., chấp nhận tất cả ngoại trừ sự thương hai của người khác dành cho mình .
Như lời 1 nhân vật trong truyện “ người ta có quyền chọn lấy 1 cách để tránh nỗi đau “ , chấp nhận số phận, nheo mắt và mỉm cười với số phận, có người đã “chèo chống 1 ngày, 1 đời “, họ đi trong mưa, mệt nhoài trong nắng, bơ phờ trong đêm, họ chịu đựng những cái bắt tay, những cái ôm choàng và lời chúc tụng, họ vô cùng nản những vinh quang phù phiếm ấy.
Đến khi hoàng hôn của ngày, hoàng hôn của đời đến, ngẫm lại và thấy an lòng pha chút tự hào, hoàng hôn đến, nhưng “ ánh rạng “của lòng yêu người, yêu nghề say đắm vẫn ngời ngời
Cho nên, này đèn không hắt bóng, hãy cứ bừng sáng dù rằng sau đó âm thầm tắt đi, âm thầm 1 đời cô đơn , nỗi cô đơn khó giải bày, vì có sao đâu, cô đơn cũng là điêu thú vị và nhất là cô đơn chẳng giết chết ai bao giờ
Cám ơn Mây Xanh bạn hiền và nợ bạn 1 vòng tay ôm ngày gặp lại
Nhớ!

ĐỌC VÀ NGẪM 1: SÓNG NGẦM CỦA T/G NGÔ NGUYỄN

Sóng biển – theo thuật ngữ Vật Lý – đó là dao động theo phương thẳng đứng hay xoáy vòng của nước biển. Có hai loại sóng biển là sóng bề mặt ( tạo thành chủ yếu do gió) và sóng ngầm ( do những cơn địa chấn ngầm dưới đáy biển, đạt đến 1 biên độ nào đó sẽ trở thành sóng thần cuốn phăng tất cả )
Như thế , Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh , “ Sóng bắt đầu từ gió “ là sóng bề mặt, một lối ẩn dụ về tình yêu qua hình ảnh sóng và gió
Còn Sóng Ngầm – hiển hiện rõ qua tập thơ cùng tên của nhà thơ Ngô Nguyễn
Khởi đầu , tác giả vốn biết bản thân mình :
“Lâu nay khô cạn ước mong “
Nhưng rồi đột ngột xuất hiện hình ảnh rất gợi
“ Dập dơn cánh bướm uôn cong dáng chiều “
Khiến cho nhà thơ trở nên xao xuyến và bâng khuâng:
“ Không dưng, ta bỗng them yêu
“ Như cơn địa chấn ập về trêu ngươi “
Nếu như nhạc sĩ Pham Đình Chương trong giây phút ‘thèm yêu” chỉ hình dung ra
“ Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng /Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng”
Thì tác giả đã không phải mơ vì người là thật chứ ko là mộng :
‘ Bão nào đến tự nơi xa
Từ cô hàng xóm, thốc qua nhà mình”
Kể từ đó, sóng ngầm bắt đầu lăn tăn :
“ Lời tỏ tình thả vào mênh mông
Tôi hiểu, lòng đang dậy sóng “
Sóng ngầm lại cuộn trào , từ nụ hôn đầu :
“ Nụ hôn cuồng loạn bão mưa
Hạn lâu, cơn lũ chỉ vừa mát cây “
Sóng trở nên mãnh liệt , ngay tâm chấn khi
“Ngưc em bỗng chạm ngực tôi, ngọt mềm”
Thế nhưng,…có mấy ai đi đến cái kết trọn vẹn cùng mối tình đầu, nhà thơ Phạm Thiên Thư cũng từng tư lự
“ Ôi mối tình đầu/ Như đi trên cát/ Bước nhẹ mà sâu/
Nhà thơ của chúng ta cũng vậy, cũng buồn vì mất đi mối tình đầu thơ mộng
“ Thất tình, trời đất nhạt nhòa
Lời yêu lặng tiếng còi xa, nhạt dần “
Nếu Phạm Thiên Thư ,cứ nghĩ tình xưa ấy “Ngỡ đã phai màu “
Cố nhạc sị Trịnh Công Sơn cũng đã “ngỡ” như vậy
“ Tình ngỡ đã quên đi , nhưng tình bỗng lại về “
Vâng, tình bất chợt về, không chỉ là gợi nhớ từ con phố xưa, từ giọt mưa , từ ráng chiều mà về hiển hiện qua dáng người trước mặt
“ Em gió tìm mây
Ta- mây mong gió”
Để rồi hội ngộ ngỡ ngàng làm sao :
‘em xưa rực rỡ đóa hoa
Anh thành kẻ trộm, liếc ra liếc vào”
Người xưa, tình cũ , đó là duyên !Còn phận, ai cũng đều có phận riêng , sóng ngầm, ừ nhỉ, sóng ngầm cứ lăm tăn chút thôi, đừng thêm địa chấn để thành sóng thần cuốn phăng tất cả những gì ta vun đắp, như nhà thơ đã khẳng định rạch ròi
Tóc anh giờ hóa cước
Vẫn luôn được bên em
Một ngôi nhà ấm êm
Mà anh hằng mong mỏi”
Cho dù sóng cũng ngấm ngầm trong cuộc sống chung
“ Vợ nói ngược, chồng nói xuôi
Sao không dung hợp cho lời gặp nhau “
“ Ly hôn đùn đẩy , nhường nhau
Anh mà ký trước, em đau đớn lòng”
Và cả trong đời sống, trong công việc:
“Lời xẳng ném chó, ném gà
Văng quanh văng quẩn, lại va vào mình “
Ngoài những bài thơ khắc khoải qua từng đợt sóng ngầm trong lòng đại duơng cuộc đời, tác giả cũng có những phút vui đùa rất hóm, như “ Chơi cầu lông “
Anh tâng cầu vút lên cao
Chị xoay nửa trái bồng đào hứng ngay “
Hoặc những phút vô tình ngắm Chân dài”, vô tình “Mát xa”..và cả những khi tĩnh lặng “ Uống trà ngắm hoa”, rất nhiều bài với tứ thơ hay mà trong khuôn khổ trang blog ko thể nào chuyển tải hết
Với độ dày tập thơ chưa đến 100 trang và gần 100 bài thơ, đa phần là thể 6.8 nhưng với văn phong ngắn ngọn ẩn nhiều cảm xúc ,t/g Ngô Nguyễn đã luân chuyển những cơn sóng ngầm về cùng 1 hệ quy chiếu, đó là nơi đọng lại cảm xúc khó tả trong lòng người đọc,
Cám ơn nhà thơ Ngô Nguyễn,cám ơn những cơn địa chấn ngầm trong lòng ta, để ta bâng khuâng xen lẫn tự hào,vì ta vẫn có thể điều chỉnh biên độ của nó, ko để địa chấn tăng thêm làm nên sóng cuốn trôi tất cả

RỒI MỘT NGÀY ...

Rồi một ngày..
Ta !
Bất chợt nhận ra
Bao cảm xúc
Lãng trôi đi xa mất
Lời đãi bôi
Vây quanh
Điều rất thật .
Ta chạnh lòng
Trống vắng
Chênh chao
Rồi một ngày...
Nghe ngoài ngõ
Lao xao
Mùa Thu đến ?
Cho Lá vàng trăn trở
Gió heo may
gợi bao niềm
Thương!
Nhớ !
Hoài niệm nào
Cứ về mãi
Trong đêm
Rồi một ngày
Ta
Thèm giấc thụy miên
Hay
rong chơi
Tận nơi nào xa ngái
Uống gió
Ngậm sương
Ngủ cùng cỏ dại
Thế thái nhân tình
Bỏ mặc
Phía sau lưng .

BẠN ĐỜI VÀ TRI KỶ

Bạn đời ở chung nhà, ăn chung mâm, ngủ chung giừơng nhưng lúc nào ta cũng thấy xa xôi, lạnh lẽo .
Tri kỷ ở khác nhà, khác thành phố, thậm chí khác quốc gia, ta lại có cảm giác ấm nồng, gần gũi
Bạn đời ko bao giờ nhớ ngày sinh nhật của ta , khi ta hờn dỗi thì " anh quên, quên mà, thích gì anh mua "
Tri kỷ cũng chẳng mua gì , lấy hình trên mạng gửi qua mail , đánh thức ta lúc 0g ngày sinh nhật chỉ để thì thầm " mừng sinh nhật của em "
Bạn đời thích hơn thua , bắt lỗi ta , đôi co với ta từng chút .
Tri kỷ ko nói gì những lúc ta " chướng khí" để rồi sau đó cười hì hì " ko giận, biết cái tánh em mà"
Bạn đời luôn nhìn thấy cái điềm tĩnh, khôn ngoan , ứng phó, phản xạ tốt, làm việc có hiệu quả, có kế hoạch và cả cái khinh đời bạt mạng của ta
Tri kỷ luôn hiểu ở ta có sự nông nỗi, lúng túng,cuống quýt trẻ con , thích dựa dẫm, thich được dỗ dành .
Bạn dời đến sau, tri kỷ đên trước..
Vậy tại sao ta lại gắn bó cuộc đời với người đến sau ?
Có lẽ vì tri kỷ là duyên, bạn đời là phận !
Rồi bạn đời là tri kỷ của người khác, tri kỷ thành bạn đời của người khác ,hổng có ai chấp nhận cho bạn đời đóng vai trò tri kỷ với người dưng
Cho nên, xong !
Túm lại, lâu lâu nhớ và buồn , mà ta nghe giang hồ nói " buồn ko ai chia sẻ thì dễ tìm cái chết "
Ta đâu chết được lúc này, công đoàn phí chưa đóng,Đảng phí , bảo hiểm chưa đóng, điện, nước,cáp, wifi.. cũng chưa mà


BẬU À...

Bậu à , say với Qua không ?
Cho quên cả mớ bòng bong giữa đời
Còn đây nửa mảnh trăng côi
Và đây, Chuỗi Ngọc vẫn ngời sau mưa
Bậu à, có nghe Qua thưa ?
Say cho quên những trò đùa oái oăm
Không còn lắm nỗi phân vân
Là Cát hay Ngọc những lần mưa sa
Bậu à, say với Qua nha ,
Dù tình Qua- Bậu chỉ là ước mơ
Say cho ngất lịm hồn thơ
Cho quên đã tiễn hư vô xuân thì
Bậu à, say với Qua đi....

                                                      (Nu au Collier - Pablo Picasso )

SỰ TÍCH HOA RÂM BỤT

Ngày xưa ở một ngôi làng nhỏ
Có đôi vợ chồng rất thương nhau
Vợ đảm, chăn nuôi heo và thỏ
Chông siêng, cấy lúa với trồng rau
Một ngày, chồng lăn ra bạo bệnh
Mê sảng đêm ngày, nóng sốt ran
Vợ khóc, lo cho chồng yểu mệnh
Kề cận bên giường, chẳng than van
Đột nhiên, Bụt hiện ra và hỏi :
( Câu hỏi cũ mèm tự xưa nay)
Này con, vì sao con lại khóc ?
Mau hãy trình bày cho ta hay
( Vợ trình bày: #%&***%@)
Nghe qua, Bụt cười lên ha hả:
Bệnh này..dễ chữa lắm nha con
Theo ta xuống nuí đi tìm lá
Chớ có u sầu mà héo hon
Đường đi khúc khuỷu, tranh sáng tối
Mồ hôi Bụt cứ giọt giọt tuôn
Nhìn quanh hổng thấy nơi râm mát
Ô đỏ bên mình, vợ vội giương
Chân núi đây rồi, nhiều lá thuốc
Theo lời của Bụt, vợ hái nhanh
Nhìn lên, Bụt đã đi đâu mất
Chỉ còn tiếng gió khẽ đưa cành
Về nhà, vợ vội lo sắc thuốc
Cái ô đo đỏ vất sau vườn
Về sau, từ đây lên cây tốt
Hoa đỏ, lá xanh, ngan ngát hương
Người xưa gọi đó :hoa Râm Bụt
Hoa tạo bóng râm cho Bụt thôi
Hoa luôn tươi thắm như tình nghĩa
Vợ vợ chồng chồng mãi chung đôi

ĐỌC " TRÚC NGUYỆT" CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN CHU NHẠC

Trúc Nguyệt- là truyện ngắn của tác giả Nguyễn Chu Nhạc .
Nội dung truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, giữa ảo mộng và thực tế, về nhân vật chính là cậu bé Đạo Tái, vốn thông minh đỉnh ngộ nhưng hình dạng dị thường.
Trong khi cha của cậu “ nhìn tướng mạo con mình thì mừng rỡ vì nét dị thường đó báo hiệu sự xuất chúng sau này “ thì mẹ cậu lại “ lo lắng cho việc dựng vợ, sinh con đẻ cái về sau”.
Đến năm 15 tuổi, cha mẹ cậu dạm hỏi nhiều đám nhưng bất thành, Đạo Tái ko buồn phần vì cậu nghĩ “ nhà gái tầm thường, ko thấy được vẻ đẹp trí tuệ ẩn giấu bên trong”, phần vì cậu đã để ý đến cô Mơ, con thầy đồ , “hơn cậu hai tuổi, sắc nước, phổng phao nõn nà, hơn đứt hẳn đám con gái trong vùng. Thêm nữa, cô có đôi mắt lá răm đen láy, lúng liếng như hút hồn người ta, mỗi bước đi, mỗi cử chỉ, đôi trái đào tơ căng mẩy như quẫy trong yếm thắm.”
Nhưng oái ăm thay, cũng như những người con gái khác cô Mơ cự tuyệt vì trót xiêu lòng trước chàng kép hát “dẻo mỏ”, cố nén đau buồn, Đạo Tái cố công dùi mài kinh sử, khoa thi năm ấy, danh vị Trạng Nguyên xướng tên Đạo Tái
Ngày bái tổ vinh quy, giữa cảnh từng bừng , hồ hởi đón Trạng Nguyên , Đạo Tái vẫn chạnh nhớ đến Mơ và thầm ước “ võng nàng theo sau’, Quả thật, tình yêu có những điều khó ai giải thích nổi
Sau cùng, chàng ngộ ra “nếu có lấy được vợ, rồi suốt đời, chàng cũng chỉ sống với hình bóng cô Mơ trong tâm tưởng. Và còn bởi, chàng không chiến thắng nổi hình hài của chính mình. Vậy thì chỉ còn cách sống một cuộc đời khác người thường, xa lánh bụi trần mà thôi?!...
Thế là Đạo Tái của chúng ta “quyết định từ bỏ chốn quan trường và cuộc đời trần tục, xuất gia đầu Phật.”và trở thành “vị tổ thứ ba của Thiền phái Trúc Lâm “, xưng là Huyền Quang sư tổ
Cho đến ngày, Huyền Quang cứu chữa cho 1 con bệnh, cũng như những con bệnh khác , “nông dân nghèo khó, bất kể gì mưa nắng, gió bão, làm lụng quần quật quanh năm, ăn uống chỉ quanh quẩn rau dưa, tương cà, lại chẳng mấy chú tâm đến việc dưỡng sinh, gặp cơ địa bất lợi là đổ bệnh ngay. “ Người bệnh có cô chị gái “khá sắc nước.,Đôi mắt cô gái đen láy, sâu thẳm, ẩn chứa sự quyết liệt.” Có phải vì nét nữ tính của cô hay vì cô là người duy nhất ko màng đến nét ngoại hình kỳ dị, khác thường, đã khiên cho sư tổ “thấy lòng mình chộn rộn, cứ như đang chờ đợi một cái gì đấy, là lạ…”
Đêm ấy, Sư Huyền Quang nằm mộng, thấy mình tái ngộ với cô Mơ, cuộc trò chuyện trong mơ ấy đã khiến cho sư ngộ ra nhiều điều “Cái đáng sợ nhất là bản ngã, thì ông đã vượt qua rồi. Tiếng để đời ư? Rồi một ngày kia người đời sẽ hiểu. Chân lý có con đường riêng của mình, dù rằng vòng vèo khuất lối. “
Truyện kết thúc với tâm trạng " Một vì sao đổi ngôi vạch sáng chéo vòm trời. Vậy là có thêm một sinh linh nơi phàm trần được Đức Phật gọi theo. Ông cứ muốn một mình, đứng mãi nơi sân chùa này với cảm giác hạnh ngộ như vậy!...” của nhà sư
Dù tác giả Nguyễn Chu Nhạc ko phải xa lạ gì nhưng với Trúc Nguyệt, người đọc ngỡ ngàng vì “ chạm” đến những phát hiện mới, truyện xen yếu tố tấm linh dù rất nhẹ nhàng , những triết lý nhân sinh thoát tục . như cách Đạo Tái dù bị Mơ cự tuyệt nhưng vẫn “tôn trọng tình cảm riêng tư, nên hiểu nỗi lòng cô ta. Ở đời, chuyện quả kiếp nhân duyên là vậy.”
Trúc Nguyệt còn mang thể loại “văn trung hữu họa”,vì truyện đan xen những phân đoạn tả cảnh khiến người đọc cảm nhận trước mắt mình là bức danh họa thiên nhiên “Bên ngoài, cây cỏ ướt sương đêm, tuy hơi đất, sương núi còn giăng mù , vòm trời thu xanh non buổi sớm đang dần nhuốm hồng khi vầng nhật chồi lên ngang đầu núi, “
Trúc Nguyệt- truyện ngắn,chỉ là vậy, nhưng đủ khiến cho người đọc khi gấp sách lại- à không, khi thoát đường link bâng khuâng quá đỗi, trên đời này, có 1 tình yêu chung thủy như sư tổ Huyền Quang ? Hay vô tình chứng minh câu thơ của - Guillaume Apollinaire “ mộng trùng lai ko hề có trên đời”, có chăng, ta và người chỉ gặp lại nhau trong giấc mộng
Và..bốn câu thơ của sư Huyền Quang cứ văng vẳng bên tai
“Vằng vặc trăng mai ánh nước/
Hiu hiu gió trúc ngâm sênh/
Người hòa tươi tốt cảnh hòa lạ/
Mâu Thích Ca mà thú hữu tình”.
Trúc Nguyệt - Xin trân trọng giới thiệu cùng anh chị em bạn hữu nơi này, đọc để bồi hồi, để bâng khuâng . nhất là tự khám phá thêm những điều hay của Trúc Nguyệt mà người viết bài này chưa "phăng" tới
Link truyện
 http://www.mvatoi.com/