Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

CHIỀU MỘT MÌNH QUA PHỐ


Phố  có thể dài hay ngắn , tĩnh lặng hay nhộn nhịp , sầm uất hay vắng vẻ .
Xã hội thay đổi , bộ mặt phố cũng thay đổi nhưng muôn đời hồn phố vẫn vậy , vẫn lưu giữ những dấu chân kỷ niệm in hằn lên từ muôn thưở
Và người ra phố buổi sáng bằng bước chân hy vọng , buổi trưa lặng thầm, uể oải , khác hẳn bước chân trên phố buổi chiều đầy bâng khuâng  , tuyệt vọng và hụt hẫng .
Nhất là khi người đi một mình trên phố buổi chiều với nỗi nhớ âm thầm khó thốt ra , làm sao tìm được người đồng cảm để  em có thể nói rằng giọt nắng yếu ớt sót lại góc phố , hàng cây sao rào rào rũ lá như thảm trải đường..tất cả đều gợi nhớ kỷ niệm buộc phải quên .
Chiều một mình qua phố
âm thầm nhớ nhớ tên em
Có khi nắng khuya chưa lên
mà một loài hoa chợt tím
Nắng khuya chưa lên , lạ ! Khuya thì sao còn có nắng , hay ý Trịnh là đèn đường chưa lên , màn đêm chưa buông xuống  mà hoài niệm thảng thốt kéo về - mà một loài hoa chợt tím . Nếu đúng như vậy thì quả là tài tình cho cách dùng từ ví von của Trinh .
Ngày nào mình còn có nhau
xin cho dài lâu
Ngày nào đời thôi có nhau
xin người biết đau.
Có ai ko mong ước bên nhau lâu dài khi đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình , ai lại ko buồn khi xa nhau vĩnh viễn , chấp nhận có duyên mà ko phận, chỉ “ xin người biết đau “ cũng như em , đau trong lặng thầm , trong từng bước chân chông chênh vào buổi chiều 1 mình tên phố , đau khi nhận ra con phố ấy “ kO còn nắng mềm ‘ , ko còn hy vọng có 1 giấc mộng trùng lai cho em và người .
Phương xa, người có hiểu ?

TẬP TÀNH TRANH THƠ

Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,
Tưởng dải Ngân Hà tuột khỏi mây"
-LýBạch-( tranh của hs Nhất Tự )


Vân tự vô tâm ,thủy tự nhàn - Bạch Cư Dị ( tranh của hs Nhất Tự )

Hình gốc
Đưa ra biển Đông cho rõ mặt anh thư


HỎI ANH LẦN CUỐI !

Khi nào anh rỗi hở anh ?
Để cùng em ngắm trăng thanh bên thềm
Dìu em vào giấc thụy miên
Bên nhau đối ẩm,say nghiêng đất trời

Bao giờ anh rỗi , anh ơi
Măc danh, mặc lợi , mậc người đổi thay
Để cho thêm ấm vòng tay
Cho vơi nỗi nhớ mỗi ngày đầy thêm

Bao giờ anh rỗi , cùng em
Hòa hình với bóng , trộn đêm cùng ngày
Bên nhau ngất ngưỡng men say
Mặc cho oan trái từng ngày vây quanh

Bây giờ...anh rỗi không anh ?

 ( Phi bộc - hs Nhất Tự)

BẠC TẦN HOÀI VÀ KHÚC HẬU ĐÌNH HOA

Đỗ Mục [803 – 853] tự Mục Chi, hiệu Phàn Xuyên. Người Vạn Niên, quận Ninh Triệu [nay là Trường An tỉnh Thiểm Tây ,  sinh vào thời Nhà Đường suy vi triền miên sau vụ phản loạn của An Lộc Sơn. Từ đó cả nước loạn lạc do các thế lực  không tuân lệnh triều đình cũng như các bộ tộc ngoài biên cương đánh phá... Tuy nhiên Đỗ Mục lớn lên và được học hành dưới triều vua Đường Văn Tông [828], ông đỗ tiến sĩ năm ông được hai mươi lăm tuổi.
Vào một đêm ông ghé bến Tấn Hoài (là con sông bắt nguồn từ vùng Đông Bắc tỉnh Giang Tô, chảy qua Nam Kinh rồi đổ vào sông Trường Giang. Tương truyền khi Tần Thuỷ Hoàng tuần du đất Cối Kê ở phương Nam, mới cho đào khúc sông này để nối dòng Hoài Thuỷ chảy vào Trường Giang, nên mới có tên là Tần Hoài từ đó ) bỗng nghe vẳng lại từ bên sông khúc ca Hậu đình . Đỗ Mục đọng mối cảm hoài sáng tác bài thơ BẠC TẦN HOÀI ( Tần Hoài Dạ Bạc ) .
Bạc Tần Hoài
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu đình hoa.
Dịch nghĩa
Bến Tần Hoài
Khói lồng sông lạnh, ánh trăng lồng bãi cát
Đêm đậu thuyền ở bến Tần Hoài, gần quán rượu
Con hát không biết hờn mất nước
Bên kia sông còn hát khúc Hậu đình hoa.
Dịch thơ
Khói lồng sông lạnh, cát trăng pha,
Đêm bến Tần Hoài, quán chẳng xa.
Ca nữ nào hay sầu mất nước,
Bên sông say hát Hậu Đình Hoa. ( Mai Lộc )
Hai câu cuối của bài thơ có vẻ như oán trách , oán trách ai  và vì sao lại oán trách ?
1 /Hậu Đình Hoa là một trong ba tập thơ do Trần Thúc Bảo hay Trần Hậu Chủ đời hậu Trần , thời Nam Bắc triều ( 420- 587) bên Tàu - tập hợp các bài thơ sáng tac trong các buổi tiệc tùng , vui chơi giải trí cùng các quan học sĩ. Khúc " Hậu Đình Hoa " được phổ nhạc từ một bài thơ hay nhất trong tập thơ củng tên . Bài hát có những ca từ tình tứ , du dương nhất .Trong các cuộc dạ tiệc thâu đêm , các ca nương , đào hát rất thích hát bài nầy .
2 /Nhiều người cho rằng Đỗ Mục trách người thiếu nữ mải lo vui say mà quên hận mất nước nhưng “Thương nữ BẤT TRI vong quốc hận” chứ không phải [Thương nữ VÔ TÂM vong quốc hận] Bất tri có nghĩa chẳng hay biết chứ không phải vô tâm.
Mà cho dù có oán trách đi nữa thì Đỗ Mục đã quá hà khắc với Thương nữ bến Tần Hoài , biết đâu trong số người ko đoái hoài vận nước vẫn có người quan tâm nhưng giữa vòng vây kìm kẹp của triều đình , yêu nước đống nghĩa với sáng suốt , tìm người tài phò tá, lật đổ ngai vàng có binh thư yếu lược rõ ràng chứ ko phải đơn thân hô hào chỉ làm mồi cho triều đình bắt giam tù ngục , nhằm răn đe, đàn áp những cuộc nổi dậy khác


Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

BÌNH YÊN GIỮA PHỐ.

Bình Yên Giữa Phố…
Đó là những buổi sáng trà đàm bên đồng nghiệp, không phải trong phòng Giaó Viên đầy đủ tiện nghi, mà bên những khóm lúa xanh mát, bên những nụ hoa mỏng manh , yếu ớt, cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ những hạt thóc nảy mầm, nhìn ra điều kỳ diệu từ những gì đơn sơ nhât.
Bình Yên Giữa Phố…
Là những trưa hè dọc hành lang lầu 3, với tay đón cánh hoa Phượng nở sớm, lẻ loi đến tội nghiệp, mới hay rằng : sự cô độc luôn hiện hữu khắp nơi nơi.
Bình Yên Giữa Phố…
Là những chiều mưa bụi, quẩn quanh hoài lối xưa kỷ niệm, chợt nhận ra,hạnh phúc đến từ sự vị tha cho Người và chấp nhận thiệt thòi cho ta.
Bình Yên Giữa Phố…
Là lúc đêm về, chỉ còn ta và hoài niệm.
Giữa phố thị ồn ào, sôi động, tìm chút bình yên, nào phải quá tầm tay, phải không ạ?


NIỆM KHÚC MƯA .

Saigon mưa rồi , anh !
Từng giọt rơi thương nhớ
Như nỗi niềm trăn trở
Hoài vọng những ngày xanh

Saigon mưa rồi , anh !
Thánh đường, chuông vẫn trỗi
Chim sâu buồn, nép vội
Đợi nắng về, mong manh .

Saigon mưa rồi,anh !
Gót hài xưa phai dấu
Cho nỗi buồn nung nấu
Hóa thành giọt long lanh .

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

NỖI CÔ ĐƠN CỦA SỐ NGUYÊN TỐ

Đó là tựa đề cuốn sách đọc sáng nay .

https://truyenfull.vn/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/

Nội dung hay bình thường nhưng tựa đề hay lạ .
Thế nào là số nguyên tố nhỉ ?
Theo toán học, số nguyên tố là số tự nhiên lớn hơn 1 , chỉ chia hết cho 1 và cho chính nó, những số còn lại là hợp số
Ví du :
N = 0,1,2,3,4,5,6,7,8,9...
Trong đó 2,3,5,7..là số nguyên tố
Tại sao số nguyên tố lại cô đơn ?
Nhớ hồi còn đi học, Thầy Vịnh đã hỏi cả lớp " Cô đơn và cô độc khác nhau ra sao ?' , chỉ có mỗi nhỏ Hạnh trả lời đúng ý thầy " Cô độc là nơi ta ở ko có ai , còn cô đơn là quanh ta có rất nhiều người nhưng ta luôn cảm thấy cô độc "
Số nguyên tố ko cô độc, vì ở trong tập hợp N số tự nhiên, có rất nhiều hợp số và các số nguyên tố khác vây quanh
Nhưng số nguyên tố chắc chắn cô đơn vì mọi việc chỉ có thể chia sẻ, dựa dẫm cho 1 và chính bản thân nó, mà số 1 đang ghét ấy luôn hờ hững, kiêu ngạo , ko bao giờ chia sẻ được gì với nó , và lại số 1 còn bận phải tròn nhiệm vụ cho số khác chia sẻ
Có ý kiến cho rằng vậy tại sao 2 số nguyên tố ko tìm đến nhau, 2 nỗi cô đơn sẽ hòa loãng, cân bằng ?
Khó lắm ạ, vì  giữa 2 số nguyên tố luôn luôn có hợp số xen giữa, hợp số ấy là hiện thân của định kiến, của tập tục lề thói bao đời và cũng có thể là hiện thân của sự rụt rè cố hữu của số nguyên tố
Vì vậy, số nguyên tố muôn đời cô đơn , cũng đáng !