Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

" MỘNG TRÙNG LAI KHÔNG CÓ TRÊN ĐỜI" Bùi Giáng .



Guillaume Apollinaire (1880-1918) thi hào Pháp nổi tiếng sống vào đầu thế kỷ XX , ống viết nhiều nhưng cả thế giới chỉ nhớ mỗi tuyệt tác L’Adieu
L’Adieu
J ai cueilli ce brin de bruyère
L automne est morte souviens-t en
Nous ne nous verrons plus sur ter
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t attends
Và nhà thơ Bùi Giáng đã dịch như sau :
LỜI VĨNH BIỆT
Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng đựợc nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...
Năm 1965 ,Nhạc sĩ Phạm Duy đã sáng tác bài
MÙA THU CHẾT

Có nhiều ý kiến cho rằng Phạm Duy đã phổ nhạc từ bản dịch của Bùi Giáng, 1 số khác phản đối vì chỉ có 2 câu đầu là giống nhau , nhưng nều đọc và ngẫm , ta đã thấy ngay từ câu đầu đã có sự
khác biệt
Nhà thơ Bùi Giáng thì “ ta đã hái nhành lá cây thạch thảo” còn nhạc sĩ lại “ta ngắt đi một cụm hoa thạch thào”.cây thạch thảo của nhà thơ phải vươn người lên mà “hái”, còn thạch thảo của nhạc sĩ nchỉ cần cúi xuống mà “ngắt ‘lấy., thế nhưng với từ “ brin de bruyere” – nhánh cây bruyere- thì nhà thơ BG dịch sát nghĩa hơn
Tại sao L’Adieu, tại sao Lời Vĩnh biệt, tại sao Mùa Thu chết và loài hoa bruyère trong L’Adieu và hoa Thạch Thảo của Phạm Duy và Bùi Giáng là 1 hay khác nhau ?
-Hoa Thạch Thảo của Bùi Giáng và Phạm Duy thuộc họ Cúc, còn gọi là Cúc Cánh mối hay Cúc Thạch Thảo, thân thảo, hoa mọc thành cụm

-Hoa bruyère của Apollinaire thuộc họ Đỗ Quyên, thân mộc, hoa mọc thành nhánh., cũng là loài hoa xuất hiện trong thuyết Đồi Gió Hú của Emily Bronte



Hoa Thạch Thảo thường nở bừng vào cuối Thu nên khi “ngắt” hay “hái” hay “L automne est morte souviens-t en” cũng đồng nghĩa với Thu sắp tàn hay đã chết .
Nhưng mùa đến rồi đi theo quy luật tuần hoàn của tự nhiên, chỉ có tình yêu đôi lứa đã mất đi thì chắc chắn“ mộng trùng lai ‘ ko có ở trên đời “ hay “Nous ne nous verrons plus sur ter “ !
Tại sao lại có sự tuyệt vọng như vậy ,vì do địa lý cách ngăn, do duyện phận chẳng thể sánh đôi hay là do âm dương cách biệt ?
Chúng ta thường nghe “ trái đất tròn”, hay “ tình cũ không rủ..”nên “mộng trùng lai “ có thể thành hiện thực, nhưng chắc rằng đa phần là thất vọng cho cả đôi bên, đâu rồi em thuở ấy, đâu rồi anh ngày xưa, nồng nàn khờ dại ? Ta mong chờ “trùng lai” với người và kỷ niệm xưa chứ nào phải những phũ phàng thực tế .
Vì vậy, chẳng gì đau buồn hơn khi chấp nhận sự chuẩn xác của câu “mộng trùng lai ko có được trên đời
Trong sử thi Hy Lạp, khi Euridice – vợ sắp cưới của Opheus lâm bệnh rồi mất, Orpheus đã cùng cây đàn lyre ngân lên
Số phận đẩy chúng ta lìa nhau.
Vĩnh biệt Hạnh phúc trần gian
Hy Vọng Gặp gỡ trong cái Chết
Và Orpheus đã xuống địa phủ thật sự, xin Diêm vương cho Euridice được cùng về trần gian, yêu cầu của O. được chấp thuận với điều kiện O. đi trước và ko được ngoái lại phía sau, lúc đầu chàng thực hiện như vậy nhưng càng về sau, vì ko nghe tiếng bước chân và hơi thờ của Eurydice, O. quay đầu lại và thế là “ mộng trùng lai ko hề có trên đời”
Như vậy, có sai ko khi nghĩ dù yêu nhau đến mấy,nghị lực níu kéo đến mấy thì ngoài duyên, còn có phận, có định mệnh, có an bài..
Cuối bài thơ L’Adieu hay bản dịch của Bùi Giang và cả ca từ của Phạm Duy, có gì đó mâu thuẫn, khi đã tuyệt vọng, khi đã vĩnh biệt mà sao lại “Et souviens-toi que je t attends “ , sao lại “ nhớ cho rằng ta vẫn chờ em “?
Có lẽ “mộng trùng lai” vẫn đến, trong hoài niệm, trong giấc mơ , trong nhàn nhạt buổi tàn thu nào đó
Với 1 tình yêu nồng nàn, 1 nỗi nhớ đầy quay quắt thì thời gian chờ đợi chẳng là gì
Như nhà thơ Đoàn Phú Tứ cho rằng :
Màu thời gian không xanh,
Màu thời gian tím ngát.
Hương thời gian không nồng,
Hương thời gian thanh thanh.
Còn bộ ba của chúng ta :G. Apollinaire , Bùi Giáng và Phạm Duy quan niệm thời gian có hương vị của mùa thu nhung nhớ :” ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo “
Vâng, theo thời gian, giấc mộng trùng lai sẽ đến như ta mong đợi
Cám ơn những âm điêu nồng nàn, da diết của bài thơ lẫn bài hát, cho ta cảm thấy ấm lòng vì sự đồng cảm ngọt ngào trong thơ ca không biên giới , cho ta thấy nỗi đau trờ nên nhẹ nhàng vì “ mộng trùng lai ko có được trên đời “ ko hề có “ vùng cấm “ .

ĐẮNG !



" Vì Trăng là của ngân hà ,
Vì em là vợ người ta mất rồi "

Từ ngày giông bão đất trời
Ẩn mây, Trăng quyết quên lời hẹn xưa
Cánh chuồn vội bỏ giậu thưa
Lối về quên buổi nắng mưa mặc lòng
Đành thôi sáo sậu qua sông !
Đành thôi duyên phận lưu vong não nề!

Đôi lần hoang hoải cơn mê
Bóng câu ẩn, hiện, đi, về trong mơ
Để rồi duyên cũ - tình cờ
Để rồi phận cũ - chực chờ cách ngăn
Đùn nhau sai trái bao phần
Đành thôi lỗi ở trăm lần do ta !

Ừ thì
Trăng !
Cùa Ngân Hà
Ừ thì
Em !
Vợ người ta !
..Đắng lòng .

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

EM KHÔNG SAO....

Em không sao...
Xin anh cứ yên tâm
Em đã tạo Vòm Trời Riêng tĩnh lặng
Gom vài sợi mưa, kết vòng hoa nắng
Tựa chim sâu vùi trong tổ lá đơn côi
Em không sao..
Rồi sẽ chóng quên thôi
Đừng ngoảnh lại, kẻo quỳnh hương trăn trở
Chớ nao lòng, nếu vỡ òa giọt nhớ
Bụi thôi mà, phố thị lắm người qua
Em không sao...
Làm một cuộc chia xa
Là tuyệt vọng, chẳng thể nào đổi khác
Còn bên em, khúc trầm Serenade
Tiếng Vạc sành, với bóng..cũng ổn thôi.

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

ANH ĐẾN THĂM EM ĐÊM NOEL

Anh đến thăm em đêm Noel
Ngoài kia phố thị đã lên đèn
Trăng đầy khẽ vén mây, nhìn xuống
Gọi gió cùng hòa khúc nhạc êm
Anh đến vói em đêm Noel
Oà vui hạnh phúc , đẫm môi mềm
Trên cao,Chúa đã ban ân sủng
Quấn quyện đôi mình , một mối duyên
Anh đến vói em đêm noel
………….
Bần thần tiếc nuối giấc du miên
Trăng gầy, lặng lẽ sau vòm lá
Gió cũng không màng trỗi nhạc êm.
Lạy Chúa, con là người ngoại đạo
Nhung tin có Chúa ỏ noi này
Đêm nay có kẻ xin ơn Thánh
Được ở bên người, đối ẩm say

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

MÙA ĐÔNG SAIGON

Anh biết chăng mùa Đông ,
Dìu hạt mưa xuống phố.
Chú chim sâu trăn trở
Giấu mỏ, chẳng thèm bay.

Mùa Đông ở nơi đây
Không tuyết rơi trắng xóa
Gió nhẹ về, rất lạ,
Chỉ đủ làm so vai

Mùa Đông đến sáng nay
Rồi sẽ đi rất vội
Như lời yêu - định nói
Ngập ngừng, rồi lãng phai

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

BÌNH YÊN GIỮA PHỐ

Bình Yên Giữa Phố…
Đó là những buổi sáng trà đàm bên đồng nghiệp, không phải trong phòng Giaó Viên đầy đủ tiện nghi, mà bên những khóm lúa xanh mát, bên những nụ hoa mỏng manh , yếu ớt, cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ những hạt thóc nảy mầm, nhìn ra điều kỳ diệu từ những gì đơn sơ nhât.
Bình Yên Giữa Phố…
Là những trưa hè dọc hành lang lầu 3, với tay đón cánh hoa Phượng nở sớm, lẻ loi đến tội nghiệp, mới hay rằng : sự cô độc luôn hiện hữu khắp nơi nơi.
Bình Yên Giữa Phố…
Là những chiều mưa bụi, quẩn quanh hoài lối xưa kỷ niệm, chợt nhận ra,hạnh phúc đến từ sự vị tha cho Người và chấp nhận thiệt thòi cho ta.
Bình Yên Giữa Phố…
Là lúc đêm về, chỉ còn ta và hoài niệm.
Giữa phố thị ồn ào, sôi động, tìm chút bình yên, nào phải quá tầm tay, phải không ạ?

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

BÌNH AN LÀ PHÚT BÊN NGƯỜI

Con về bên Mẹ chiều nay
Hát lời ru của những ngày ấu thơ.
À ơi...chín đợi mười chờ
Tan thành bọt sóng giấc mơ sum vầy
À ơi..người vẫn quanh đây
Mà sao khoảng cách mỗi ngày một xa
....
Ngày qua, rồi lại tháng qua
Đuổi theo hạnh phúc, cứ xa...xa dần.
Đến giờ, gối mỏi, chùn chân
Mới hay có Mẹ,tri âm giữa đời
Bình an, là phút bên Người
Chải từng sợi tóc, cuối đời xác xơ.