Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

HOA NHÀ NGƯỜI










LY CÀ PHÊ ĐẦU TIÊN CÓ MANG VỊ ĐẮNG ?

Em bắt đầu thấy nôn nao, chóng mặt…lâu hết giờ quá, còn những 50 phút .
Sáng nay, cũng như mọi sáng, 3 muỗng cà phê bột, 1 muỗng cacao, châm vài giọt nước sôi cho bột nở, rồi lại châm thêm nước sôi đến 2/3 phin, chờ giọt rơi chậm rãi là đặt lên bàn thờ Ba, nói thầm” Ba ơi, về uống cà phê đi Ba”, vậy thôi, khỏi nhang khói, bái lạy, người nhà, khách sáo làm gì.
Ròi em chợt nhớ sáng nay phải “ ngồi đồng” 3g- 180 phút dễ gì không gật gù với một người thiếu ngủ trầm trọng như em , đã khoác chiếc áo bào chuẩn mực đạo đức mà ngủ gật thì kỳ khôi quá .
Cho nên, thay vì đổ ly caphe sau khi cúng Ba như mọi lần, em nhấp thử 1 ngụm, mong tỉnh táo, đắng quá .
Chao ơi là đắng.........
Ngày xưa, Má không cho con gái uống cà phê, Má nói cũng tiền bạc, công sức sao không uống nước gì đó cho bổ khỏe mà lại di uống thứ nước đen ngòm, em hỏi má ơi, sao con thấy má uống caphe mà, ừ, tại má mệt quá, má cần tỉnh táo để làm việc con à .
Em hiện giờ cũng mệt, cũng cần tỉnh táo, thêm 1 ngụm nữa xem sao, vẫn đắng vô cùng .
Bao người uống ca phê , ly caphe đầu tiên có mang vị đắng ? Có sánh bằng vị đắng mà Người dành tặng riêng em ?

NIỆM KHÚC MƯA .

Saigon mưa rồi , anh !
Từng giọt rơi thương nhớ
Như nỗi niềm trăn trở
Hoài vọng những ngày xanh
Saigon mưa rồi , anh !
Thánh đường, chuông vẫn trỗi
Chim sâu buồn, nép vội
Đợi nắng về, mong manh .
Saigon mưa rồi,anh !
Gót hài xưa phai dấu
Cho nỗi buồn nung nấu
Hóa thành giọt long lanh .

RU EM BỐN MÙA

(Nỗi niềm lắng tự cội nguồn
Vô tình người chạm lại cuồn cuồn dâng
TG :Nguyễn Chu Nhạc)

Anh ru em ngủ gió Xuân sang
Hoa nắng chao nghiêng cánh mai vàng
Lời anh ru quyện vào huơng cốm
Dìu khẽ em vào giấc ngủ ngoan
Anh ru em ngủ nắng Hạ về
Ve sâu hòa điệu nhạc sơn khê
Cánh chuồn trầm lặng bên gốc rạ
Minh chứng tình ta vẹn ước thề
Anh ru em ngủ giọt mưa Thu
Bối rối à ơi,nghẹn sương mù
Lá vàng ngoài ngõ rơi đầy lối
Nhạt nhòa , lấp vấp điệu anh ru
Anh gửi lời ru theo tuyết Đông
Thiên đường phút chốc hóa mênh mông
Anh ru em ngủ, ru em ngủ
Có còn chăng nửa cũng bằng không !


TÌNH DỤC TRONG "CÚI XUỐNG THẬT GẦN" CỦA TRỊNH CÔNG SƠN

Cúi xuống là để trao yêu thương,như vị linh mục cúi xuống bên con chiên,nhà từ thiện cúi xuống bên những mảnh đời bất hạnh.
“Cúi xuống thật gần”của Trịnh Công Sơn lại khác, cúi xuống chỉ là..cúi xuống .
“Cúi xuống ./ Cho máu ngược dòng/Cho nước sông cạn nguồn / Cho cây khô trên cành trút lá bơ vơ
Cúi xuống/Cho bóng đổ dài /Cho xót xa mặt trời /Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha
Cúi xuống / Nghe đời nhấp nhô / Nghe tim rạn vỡ /Nghe trong tuổi nhỏ khóc oà
Cúi xuống/Trên bờ xót xa/Trên cơn lửa đỏ /Trên khuôn mặt đã im lìm
Cúi xuống/Nhìn sâu trong mắt /Và nghe mưa bão tan đi trong đại dương
Cúi xuống /Cho tắt nụ cười / Cho chút da thịt người /Trong tan hoang vẫn còn bóng mát che ngang
Cúi xuống /Cúi xuống thật gần /Cho trái tim đập dồn /Cho đam mê thay vào đổ nát quê hương
Cúi xuống /Cúi xuống thật gần /Cho chiếc hôn ngọt nồng /Cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không
Cúi xuống /Cho tình dấy lên/Cho da thịt mềm /Cho cơn mặn nồng ngất lịm
Cúi xuống /Cho đời lãng quên /Cho mây trời chìm /Cho đêm mở hội âm thầm
Cúi xuống /Vùng non xanh mát /Và cao tiếng hát cho cơn ưu phiền tan”
……….
Khởi đầu bài hát, Trịnh đã viết
“Cúi xuống ./ Cho máu ngược dòng/Cho nước sông cạn nguồn / Cho cây khô trên cành trút lá bơ vơ”
Đúng vậy, khi ta cúi xuống, vòng tuần hoàn đảo ngược, tim ko thể bơm máu nuôi não,nuôi tế bào , sự sống sẽ cạn kiệt, nhưng chẳng phải sao, chết chỉ là kết thúc sự sống này và làm thăng hoa hơn sự sống mới ?
“Cúi xuống /Cho đời lãng quên /Cho mây trời chìm /Cho đêm mở hội âm thầm”
Tại sao mở hội chỉ âm thầm , không cờ hoa kèn trống ? Cần chi rộn ràng như thế, đêm mở hội cho 2 kẻ yêu nhau, chỉ cần Trăng nghiêng che trên cành liễu rũ, gió xào xạc nhẹ cùng những chiếc lá rơi bên thềm cũng đủ lắm rồi mà, đủ cho :
“ tắt nụ cười / Cho chút da thịt người /Trong tan hoang vẫn còn bóng mát che ngang”
Cúi xuống, là để trao và nhận yêu thương, vậy tại sao nụ cười lại tắt, có phải chăng vì nụ hôn nồng nàn làm bờ môi khép lại, trần trụi , “tan hoang” cả xác thân cũng chẳng sao có phải vì có 1 người, 1 bóng mát phía trên che lấy ?
“Cúi xuống / Nghe đời nhấp nhô / Nghe tim rạn vỡ /Nghe trong tuổi nhỏ khóc oà”
Cúi xuống, chỉ vậy thôi can chi đến cõi đời ngoài kia nhấp nhô, gập gềnh, có ý kiến cho rằng cứ mặc kệ đời trắng đen thay đổi lẫn lộn, ta cứ việc đón nhận yêu thương từ người, nhưng cũng có ý kiến cho rằng đó là hành động hoan lạc của 2 kẻ yêu nhau , để rồi vỡ òa cảm xúc như trẻ nhỏ
Bởi vậy “ tình dấy lên/Cho da thịt mềm /Cho cơn mặn nồng ngất lịm”
Từ “dấy” ở đây thật đắt, chẳng còn từ nào có thể thay thế gợi hơn, cũng như Trịnh đã như 1 phù thủy từ ngữ, biến hóa, ẩn dụ tài tình mà ngẫm lại, ta rợn người vì mức độ “thần sầu” của nó như “Nhìn sâu trong mắt /Và nghe Mưa bão tan đi trong Đại Dương”
Ngoài Trịnh,Dục tính trong tác phẩm ca nhạc cũng ẩn hiện ở 1 số tác phẩm khác như Ngô Thụy Miên đã ước ao “ Cho tôixin em như gối mộng, cho tôi ôm em vào lòng, xin cho 1 lần, cho đêm mặn nồng, yêu thương vợ chồng “ ( Niệm khuc cuối)
Như Vũ Thành An “ MƯA bên chồng, có làm em nhớ những khi mình mặn nồng”
Nhưng chỉ có Trịnh, xen lẫn vào đó là nỗi khắc khoải cho kiếp con người, cho vận mệnh đất nước , cúi xuống “ Cho đam mê thay vào đổ nát quê hương/cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không”
Nhớ có lần, tôi giới thiệu với anh Dũng PT, anh ấy chê thẳng thừng “ thấy gớm !”
Còn nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư ( NNT) đã nhân định sau khi nghe Cúi xuống thật gần “ thấy khỏe người , tâm hồn mỏi mệt của mình đang được sự giản dị nào đó cứu chuộc. Cảm giác gan bàn chân vừa chạm vào mặt đất, hình như vừa tháo giày ra bỏ bên đường.”
Tôi ko thấy gớm như anh Dũng, cũng ko thấy nhẹ người như NNT mà tôi thấy hay và cảm giác nặng nề sau khi nghe trọn bài, khi mà người ta tìm đến nhau, yêu thương nhau để lãng quên nỗi đau khi bị người lừa dối và niềm tin ngày càng lung lay, mai một


Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

MỜI RƯỢU

Uống cạn cùng em chén rượu đầy
Say - cho quên hết chuyện quanh đây
Bên nhau đối ẩm chiều Thu muộn
Thả giọt u sầu xuống chén cay
Uống cạn đi anh , chén rượu nồng
Dù mai, tất cả hóa hư không
Vờn trăng, quyện gió trao thi tứ
Mặc kệ, bên ngoài lắm bão giông
Uống cạn đi anh, uống cả Thu .
Heo may trở gió, dốc sương mù
Rồi mai cách trở, đời đôi ngã
Vẫn nhớ đêm này, đối ẩm Thu .

MẮM KHO QUẸT NGÀY XƯA, AI CÒN NHỚ ?

Saigon bỗng đỗ mưa , thật to, không dưng thèm sao hương vị mắm kho quẹt ngày nào .
,....
Thông tin chị Tư của tôi được phân nhiệm sở về tận Cà Mau làm cả gia đình tôi lo lắng, cứ hình dung ra xứ bùn lầy lắm muỗi mà thương chị vô cùng .
Nhưng thực tế trái ngược , chị về dạy ngay thị xã, gạo trắng nước trong, cuộc sống đủ đầy so với Saigon thời bao cấp, thỉnh thoảng, cửa hàng lương thự c mới bán gạo, còn lại là bo bo, khoai sắn...
Cứ 2, 3 tháng má lạ i về Cà Mau thăm chị, khi má về, chị cụ bị nhiều thực phẩm, lương thự c cho má , nào là những hạt gạo thơm thơm , những hạt nếp deo dẻo, nào là những con tôm càng thật khoẻ, đi cả chặng đường dài, qua 2 phà Mỹ Thuận vă Cần Thơ về đến SG vẫn còn nhảy lách tách..
Và từ những nguyên liệu ấy, bọn tôi có bữa ăn thỏa thê với bát cơm trắng bốc khói cùng mắm kho quẹt chấm rau luộc, no căng vẫn thèm.
Thịt ba chỉ má đem thái sợi to, cho vào cái o đất, xào sơ qua, cho săn lại , rồi sả, tỏi, tôm tươi bóc vỏ, tôm khô cho tiếp vào, sau cùng là chén nứơc mắm cùng với gia vị, bếp lửa cứ liu riu đến khi nước mắm kẹo sệt lại .Má còn bày mẹo cho tôi dùng nước cơm pha với nước mắm sẽ mau kẹo ơ mắm hơn ( má nấu cơm hay chắt bỏ nước )
Mắm kho quẹt ăn với các loại rau củ luộc, vị đượm nước mắm, vị bùi của tôm, thịt cùng vị cay của tiêu, ớt khiến phải hít hà mà ăn.Có lần tôi mang theo lon cơm và hủ nhỏ mắm kho quẹt vào lớp, chẳng là sư phạm Hóa Sinh cực hơn khoa khác, hay có tiết thí nghiệm buổi chiều, mấy đứa bạn xúm lại xin thử 1 miếng, thử riết hết phần ăn của tôi luôn, nhưng vui, cùng ước ao ra trường phân về Cà Mau cũng chị u .
......
SG giờ cũng có mắm kho quẹt hiện diện trong các nhà hàng, nhưng chẳng hiểu sao ko ngon như ơ mắm má kho ngày trước, chị Tư đã về SG dạy , má cứ nằm sống đời thực vật, bạn bè ra trường tứ xứ, còn đâu cái cú đầu của má khi tôi ăn bốc tay, còn đâu đám bạn chụm đầu vét sạch chút mắm sót lại để rồi hít hà, rồi sau đó, nhìn lọ iode trong giờ thi nghiệm mà ơi ới " giống mắm kho quẹt quá, Ngọc ơi, mai đem mắm kho quẹt nha"
( SG, Chiều mưa, nhớ...mắm )