Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

VÔ THƯỜNG

Vô thường vừa hợp đã tan
Vừa yêu đã ghét vừa gần đã xa
Vô thường vừa mới hôm qua
Mà nay cách biệt lệ sa tiễn người
Nhủ lòng chỉ một cuộc vui
Mà sao vẫn cứ bồi hồi, xót xa


                                                ( HS. Lê Cường )


Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

FIVE HUNDRED MILES - NĂM TRĂM DẶM .


-        -  Cuối tuần này mày đi hả ?
-          Cô hỏi bạn, câu hỏi được lập lại nhiều lần và bạn, cũng trả lời nhiều lần
-          -ừa, book vé rồi.
-          Chợt bạn vỗ mạnh vào vai cô
-          - Mày nghe gì ko, 500 dặm !
-          Cô gật gù đầu, thay câu trả lời, ừ thì 500 dặm – Five Hundred Miles- bài hát gợi kỷ niệm của cô và bạn vang từ góc quán ( nỏ biết chủ quán đặt máy nơi nào)
-          Ngày xưa, hoc sinh học 2 ngoại ngữ, lớp cô là lớp có ngoại ngữ chính là Pháp văn, Anh văn là ngoại ngữ phụ
-          GS Anh văn là thầy Lâm, trẻ, năng nổ nhiệt tình nhưng ko làm cho lớp cô cảm thấy ngôn ngữ Anh là điều đáng quan tâm đến
-          Ngay giờ đầu, thầy đã bày màn giới thiệu để biết tên từng học sinh, cô ngồi đầu bàn nhất nên giới thiệu trước
-         - Dạ thưa thầy, em tên Ngọc
-          Thầy cười niềm nở
-          - Hé lồ Ngốc
-          Lớp cười cái rầm, rồi vang cái rầm tiếp theo khi nhỏ Bích Quân giới thiệu tên, thầy lại “ Hé lồ Quần “
-          Điều này khiến nhỏ Bích Loan ngồi sau cô vô cùng bấn loạn, nhỏ sợ đến lượt nhỏ , thầy sẽ “ Hế lồ Lòn”
-          Nhưng may, điều ấy ko xảy ra ..Những giờ sau, thầy vất vả , lớp cũng vất vả, quen rồi mà những on, đơ, troa, cát, giờ lại One, two, three,..nhiều đứa cứ đọc loạn lên “ thưa thầy  one, on , đơ , three..”Đến 1 ngày, thầy hổng dạy đếm chay nữa, thầy dạy hát – Five Hundred Miles-
Lord I’m one, Lord I’m two, Lord I’m three, Lord I’m four
I’m five, hundred  miles away from home.
Cả lớp nhăn nhó khổ sở hát theo như tụng kinh, thầy liền mắng
-         - Thầy biết các em xem Anh văn là phụ vì chỉ hệ số 1nhu7ng dù yêu Việt văn, Pháp văn đến đâu thì ta cũng nên học hỏi thêm nét văn hóa hay của ngôn ngữ khác chứ, cũng như bài hát này, nhịp điêu nhanh, nhưng ý nghĩa rất sâu, người ra đi lẫn người ở lại đều nhẩm bước, 100, 200 rồi 300 dặm ..khoảng cách càng lớncũng có nghĩa biệt ly càng rõ, hát lại theo thầy nào.
-          Hổng biết cả lớp đã thấm nhuần hay vì sợ thầy mà hát rất hung hồn “ A one hundred, a two hundred..away from home !”
Mãi đến bây giờ, cô cũng chẳng hình dung 500 dặm , quy đổi hơn 800km là bao xa, nhưng  cô biết khi bước đi, khi xa rời, sự chia xa, cách biệt đã hiện hiện rõ
Nhưng vẫn ko đau khổ cho bằng biệt ly đột ngột ập đến, để 1 sáng nào đó, ta ko nhận được tin tức người, nick mãi mãi ko sáng đèn trên trang hiển thị, để 1 chiều nào đó, “ hệ thống tạm dừng” khiến ta chơi vơi, hụt hẫng, làm sao ta biết “ đíh đến” hay thời hạn hoàn chỉnh để đếm , để chờ 1 ngày, 2 ngày ..
Mà 1 ngày, 2 ngày xa “ hệ thống” đó có tương đương với 100, 200 hay 500 đặm ko nhỉ


Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

GIÀN THIÊN LÝ ĐÃ XA

“ Tội nghiệp thằng bé nhớ thương mãi quê nhà, giàn thiên lý đã xa, đã rời xa..”
Giai điệu da diết của bài ” Giàn thiên lý đã xa “ (lời Việt của NS Phạm Duy dịch từ bản tiếng Pháp – Chèvrefeuille Que Tu Es Loin ) thấm đẫm hồn tôi từ thuở bé. Trong suy nghĩ bấy giờ, tôi cứ cho rằng Hoa thiên lý là một kỳ hoa dị thảo mới có sức lay động hồn người như vậy.
Lớn lên, hoc Văn, tôi còn biết loài kỳ hoa dị thảo ấy cũng có ở quê nhà, hiển hiện ở những câu thơ mà tôi quên tên tác giả :
“Nhà tôi ở cuối chân đồi,
Có giàn Thiên lý, có người tôi thương”
“Nhà nàng có cái giậu thưa,
Có giàn Thiên Lý đong đưa hoa vàng .”
Cho đến môt ngày, dì Tư ở quê lên, quà quê là rổ đầy những chùm hoa be bé, xanh xanh, hương nhè nhẹ
- Bông thiên lý đó cô, xào thịt bò hay nấu canh ,ngon lắm.
Ôi mèn ơi, kỳ hoa dị thảo của tôi, cả vòm trời lãng mạn của tôi, giờ…xào thịt bò !
Bữa cơm trưa hôm ấy,má tôi múc 1 chén canh đầy cho ba
- Bông Lý chị tư đem lên, mình ăn đi, cho mát
Và “ mình” ăn thiệt, ăn hết chén, dù ngày thường “mình” rất kén ăn.
Có điều gì đó mà tôi mơ hồ cảm nhận được, sự ân cần của má, sự hài lòng , cảm động của ba, xuất phát từ những bông thiên lý mộc mạc,đời thường
Tôi yêu hoa thiên lý nhiều hơn trước, kể tù hôm ấy. Yêu đến độ thi tốt nghiệp , bên cạnh đề tài ‘ Cracking ankan” cho môn hóa, tôi đã ko do dự chọn “ Hoa thiên lý- giải phẫu hình thái và ứng dụng “, ngày ấy ko có làm luận án, chỉ thi lý thuyết và chọn đề tài thi vấn đáp
Sau khi vặn hỏi tôi quanh kiến thức ,thầy Tân đã buông 1 câu :
- Em từng ăn canh thiên lý
- Dạ chưa . ( tôi than thầm vì cái tội thiệt thà của mình)
- Em từng nấu canh thiên lý cho người thân ?
- Dạ cũng chưa (muốn khóc, tiêu thiệt rồi)
- Vậy sao em chọn đề tài này ?
- Da, vì “nó” nhắc lại kỷ niệm …
Thầy ban cho tôi nụ cười ý nhị , sự thật là vậy, dù không phải loài hoa quý, ngạt ngào sắc hương, nhưng hoa Thiên Lý gắn liền với hình ảnh quê nhà, với những người thân yêu đủ để mỗi khi nâng những chùm hoa be bé, hương nhè nhẹ, ta lại bồi hồi vì bao hoài niệm kéo về
“Tội nghiệp thằng bé nhớ thương mãi quê nhà.., giàn thiên lý đã xa tít mù khơi..”
ôi chao là nhớ, thiên lý ơi….

SAIGON ĐÃ MẤT ĐÂU RỒI

" Saigon xưa, mất đâu rồi ?"
Nghẹn ngào chị hỏi, rối bời lòng em .
......
Saigon mưa nắng đan xen
Vòng Thương Xá Tax , Eden kề gần
Brodart góc phố, dừng chân
Ngọt ly kem , ngọt tình thân gia đình .
Mênh mông mấy ngã bùng binh
Nơi này in dấu chân mình với ta
...
Saigon - em khóc ngày qua
Chỉ riêng mình chị ,lệ sa xứ người
Saigon xưa, hóa mây trời
Nương theo gió cuốn, gửi người xa quê.

EM KHÔNG SAO...

Em không sao...
Xin anh cứ yên tâm
Em đã tạo Vòm Trời Riêng tĩnh lặng
Gom vài sợi mưa, kết vòng hoa nắng
Tựa chim sâu vùi trong tổ lá đơn côi
Em không sao..
Rồi sẽ chóng quên thôi
Đừng ngoảnh lại, kẻo quỳnh hương trăn trở
Chớ nao lòng, nếu vỡ òa giọt nhớ
Bụi thôi mà, phố thị lắm người qua
Em không sao...
Làm một cuộc chia xa
Là tuyệt vọng, chẳng thể nào đổi khác
Còn bên em, khúc trầm Serenade
Tiếng Vạc sành, với bóng..cũng ổn thôi.

                                                ( Tranh của hs Tung Nguyen )

ĐIỆP VỤ BẤT KHẢ THI NÀNG LÀ AI

Con ngõ tối và yên tĩnh,ánh đèn đường soi mờ nhạt cảnh vật , trên cao, vầng trăng khuyết khẽ vén mây nhìn xuống, hài lòng với sự tĩnh lặng này.
Bỗng, từ đầu ngõ, một chiếc xe lao vụt vào, dừng lại trước ngôi nhà có ...cổng một bóng đen mặc áo khoác trùm kín đầu nhảy xuống xe, nhìn dáo dác xung quanh rồi rón rén móc từ túi áo ra, chiếc điện thoại, ánh sáng chiếu từ cái alô này vừa đủ rọi vào ổ khóa cổng, rất chuyên nghiệp, bóng đen vặn khẽ,"tách" một tiếng, cổng mở ra,lại rón rén vào nhà, lại khẽ vén màn cửa sổ, bóng đen phóng tầm mắt ra ngoài ngõ, vẫn vắng lặng như tờ, thở phào một tiếng rõ to, bóng đen bật đèn, buông rơi mình xuống cái ghế gần đấy nghe "cái bịch".
Dưới ánh sáng,bóng đen đã hiện rõ nhân dạng, đó là một phụ nữ có khuôn mặt tròn xoe, với nước da trắng như giá, mắt nâu đen như tương, môi xám xịt như miếng thịt bò chín dở, tóm lại,đó là cái nhân dạng y chang tô phở bò bỏ quên, nguội ngắt.
Ít phút sau, Nàng- giờ ta gọi bóng đen là nàng hén- nàng ngồi vào bàn, check mail ,tin nhắn, bàn tay nàng xoen xoét bấm phím, rồi ghi ghi chép chép đến khuya
.
.........
Reng...tiếng chuông báo thức lôi nàng khỏi giấc mơ hồ điệp, nàng khẽ hí mắt nhìn đồng hồ, mới 5g sáng, nàng càu nhàu rồi lại lim dim mắt..
Lại reng...nàng cáu tiết chộp lấy đồng hồ ném thật lực, tiếng rơi vỡ làm nàng hồi tỉnh, cố đếm "1,2,3 dậy nào.." mấy lần như vậy, nàng mơi lồm cồm bò dậy .
Sau đó, lại áo khoác trùm đầu, lại khẩu trang kín mít, nàng phóng nhanh ra đầu ngõ, vòng vèo qua nhiều con phố, đến một tòa nhà lớn, tần ngần, do dự ở cổng, nàng lại lướt qua rồi dừng lại ở cổng phụ
“Cộc, cộc, cộc”, sau ám hiệu khẽ, cổng mở ra, nàng lại nhanh chóng phóng xe vào, lại chỉnh đốn trang phục, đầu tóc, nàng như hóa thành con người khác, tung ta tung tăng, đi dọc hành lang..
Bỗng, nàng thất sắc dừng lại, vì một người vừa xuất hiện trong tầm mắt, mày râu nhẵn nhụi, bảnh bao, vừa di qua đi lại vừa a lô ô la, vừa dáo dác nhìn tứ phía, nàng vội vàng lung dựa tường, lùi từng bước, từng bước , đến cầu thang, nàng phóng lên thật nhanh .
Vừa chạm hành lang lầu 1, nàng thở phào, rồi lại thất sắc, vì trước mặt nàng, 1 bóng người thấp hơn, nhưng béo tốt hơn chặn nàng lại .
Nếu ta có máy nghe từ xa của ngài giám đốc CIA vừa từ chức, ta sẽ nghe rất rõ :
- Ôi, thưa cô, mừng quá, tìm cô khó quá, hí hí hí (là cười đó)
- .........
- Em và anh trưởng ban đại diện chia nhau đi lùng..à không, đi tìm cô, nhân ngày 20/11, tập thể phụ huynh lớp có chút quà mọn gửi cô, cô nhận giùm nhé, hí hí hí ( là cười nữa đó)
Đến đây, ta đã biết nàng là ai ...
Xời, tưởng gì, nàng là giáo viên chủ nhiệm lớp chất lượng cao của một ngôi trương cao chất lượng thôi mà, hí hí hí (bắt chước giọng cười phó ban đại diện)

                                                      ( Tác phẩn Đàn Bà -hs  Thach Van )

BÌNH YÊN LÀ PHÚT BÊN NGƯỜI

Con về bên Mẹ chiều nay
Hát lời ru của những ngày ấu thơ.
À ơi...chín đợi mười chờ
Tan thành bọt sóng giấc mơ sum vầy
À ơi..người vẫn quanh đây
Mà sao khoảng cách mỗi ngày một xa
....
Ngày qua, rồi lại tháng qua
Đuổi theo hạnh phúc, cứ xa...xa dần.
Đến giờ, gối mỏi, chùn chân
Mới hay có Mẹ,tri âm giữa đời
Bình an, là phút bên Người
Chải từng sợi tóc, cuối đời xác xơ.