Giảng đường Khoa Hóa Sinh, đầu giờ học …
Cô – cũng như các bạn, uể oải giở tập- phân môn Phân Loại Thực Vật thiệt
là khó nuốt ! May là Thầy hay nói chuyện bên lề nên cũng đỡ ngán , như
khi giới thiệu sách cho sinh viên mua, Thầy cẩn thận nói “ở trang bìa
ghi tên 2 tác giả , trong dó tên của tôi ghi đầu tiên, tôi có nhường GS
ấy nhưng người ko chịu.”
“ Người lớn thiệt là phiền phức .”- Cô nghe nhỏ Tuyết thầm thì ..
Hôm nay, thầy dạy về chi Abrus precatorius , họ đậu, còn gọi là cam
thảo dây, 1 số nơi gọi là Tuong Tư, dùng làm trang sức,dược liệu, làm
bộ gõ nhạc cụ dù mang độc tính rất lớn
Cũng như mọi lần, thầy cho biết hạt Tương Tư là đề tài cho Thi Phật Vương Duy viết bài thơ sau
Hồng đậu sinh nam quốc,
Xuân lai phát kỷ chi.
Nguyện quân đa thái hiệt,
Thử vật tối tương ti (tư)
Cô ko dừng được bèn giơ tay hỏi “ Thưa thầy, sao lại gọi là Tương Tư ?”
Thầy nói theo giải phẫu và hình thái thì hạt đậu đỏ cứng , vỏ đỏ
tươi, hình dạng trái tim , khó bị sâu rầy phá hủy , đặc biệt là hạt đỏ
từ bên trong ra ngoài và trong ruột có một chấm màu đỏ hình
trái tim,có câu "tâm tâm tương ấn", có nghĩa là hai trái tim
cùng in lên nhau, là nói về hạt tương tư này đó
Nghỉ giải lao, cô đang loay hoay thì nghe tiếng nói “ Bạn ghi kịp bài ko vậy, cho mình mượn “
Cô quay sang, đó là Thành, bạn này hiền, ít nói, nhà ở tận Hóc Môn, ngày 2 chuyến xe buýt đi về, nhưng học rất chăm,
Cô hơi lung túng, vì cô viết bài theo kiểu tốc ký học lóm từ Ba của cô, nên chỉ mình cô đọc được, nhưng từ chối cũng kỳ ..
Sáng hôm sau, Thành gủi trả cuốn tập kèm theo hộp giấy nhỏ, cô mở ra, ồ..13 hạt đậu…đỏ nấu chè, nấu xôi cùng mẫu giấy
Đậu này mọc ở nước ta
Cũng là họ đậu, một nhà tương tư
Cô mĩm cười , khẽ quay xuống , cuối lớp, Thành cũng mĩm cười .
Cũng có chút xíu bâng khuâng, đủ để mỗi khi ai nói về Thi Phật hay cầm
trên tay gói xôi đậu, cô lại chạnh nhớ, Tương Tư ơi..( hổng dám gọi
Thành ơi..hi )
Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018
RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG
Từ thuở nhỏ, tui đã thích đọc sách mà tác giả là nữ hay viết về phụ nữ
,từ Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan đến Nhã Ca, Lệ Hằng cả Francoise
Sagan , Pearl Puck và ..Kim Dung ( hồi nhỏ cứ nghĩ Kim Dung là nữ ,
hic..)
Từ đó, phát hiện ra điều mà theo các nhà xã hội học là đáng phê bình, đó là bên cạnh những gương phụ nữ chuẩn mực, đoan trang , còn có những người sống thật với bản năng , dám nghĩ và dám nói ra điều mình suy nghĩ
Người phụ nữ ấy, sau khi hợp thưc hóa bằng 1 lễ cưới để được đồng sàng cùng người yêu , rồi sinh con , rồi phát hiện ra rằng
Lấy chồng em rất lãi / Ai cũng bảo đô con / Thêm cặp mướp héo hon/ Biết khi nào sẽ rụng?/ Lãi nhất là mỡ bụng/ Cho không chẳng ai them / Da chằng chịt mũi tên/ Chẳng tốn tiền trang trí / Em lãi hơn mười kí / So với thuở chưa chồng / Gương lược để chơi không / Chẳng mấy khi dùng đến / Lãi nhiều không kịp đếm / Là những giọt lệ tuôn / Nhiều đêm em tự hỏi / Chẳng lỗ sao vẫn buồn?
(đọc trên mạng)
Ngoại hình thay đổi, cơm áo gạo tiền càng khiến cho 2 người lâm vào cảnh đồng sàng dị mộng, từ đó vu vơ mơ tưởng,dẫn đến ngoài chồng ngoài vợ vớI 1 hình bóng khác
Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai.
Đêm nằm vuốt bụng thở dài,
Thương chồng thì ít thương trai thì nhiều ( Ca dao )
Thậm chí còn cam chịu 1 sự thua thiệt :
Rau răm ngắt ngọn lại trồng
Em thương anh lắm sợ lòng chị ghen.
Anh về bảo chị đừng ghen,
Để em thấp thoáng ánh đèn cho vui.( ca dao luôn )
Đọc mà thương đên đứt ruột ! Chấp nhận chỉ là “thấp thoáng” bên lề hạnh phúc người khác, nhưng ai cấm người phụ nữ ấy ước mơ
Vùi vào tóc anh
Chạm rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già
ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan , nhuộm màu dâu bể
Chạm sợi muộn phiền
ẩn mình lặng lẽ
Vùi vào môi anh
Chạm thềm mê man, chạm bờ mộng mị
Chạm lời chối bỏ trong lời thầm thì
Dâng bời bời nhớ
Chạm bời bời quên
( Chạm của Đậu Thị Thương )
Sự khao khát tìm người đồng cảm, tìm tri kỷ đã khiến người phụ nữ “ cởi bỏ” chiếc áo bào giá trị để mà rao bán trái tim mình
một ngày
mõi mòn trong ảo vọng
em sẽ đem bán đi trái tim mình
không cần chọn lựa người mua
không cần sòng phẳng!
chỉ để mong nhận lại một chút tình
một chút tình
dẫu là thương hại!
một chút tình
cho bớt chông chênh...
( Trái tim rao bán của Đinh Thị Thu Vân)
Và họ làm ta ngơ ngác hơn, chấp nhận cả tình cảm ko định hình với người từ hành tinh khác
Sau ba năm chung thủy
Với người chồng đi xa
Chị đã thất tiết một cách lạ kỳ
Với người đàn ông xấu xí ,Già hơn chị rất nhiều
Trong một buổi chiều bão tố
Khi chúng tôi đến đó
Người đàn ông đã đi rồi
Chỉ còn lại trên đồng lúa
Vết xước của dĩa bay mà thôi
( đọc trên mạng )
Qua đó, ta thấy phụ nữ được cho là phái yếu nhưng họ ko hề yếu nhất là về phương diện dám cởi bỏ xiếng xích lễ giáo để được là chính mình .Họ là những người bản lĩnh, mà đã bản lĩnh như vậy, chắc chắn rằng họ ko vì cô đơn mà dễ dãi nắm vội bất kỳ bàn tay nào chìa ra , họ đủ bản lĩnh để nói “không ‘ trong những trường hợp cần phải nói
( Vu vơ cho đỡ trống nhà,chứ ko hẳn là cổ súy đâu ạ, anh chị em, bạn hữu có đọc, xin giải thích giùm “ Rau răm ngắt ngọn lại trồng “ mang ý nghĩa gì trong bài ca dao trên, nghĩ hoài hổng ra )
Từ đó, phát hiện ra điều mà theo các nhà xã hội học là đáng phê bình, đó là bên cạnh những gương phụ nữ chuẩn mực, đoan trang , còn có những người sống thật với bản năng , dám nghĩ và dám nói ra điều mình suy nghĩ
Người phụ nữ ấy, sau khi hợp thưc hóa bằng 1 lễ cưới để được đồng sàng cùng người yêu , rồi sinh con , rồi phát hiện ra rằng
Lấy chồng em rất lãi / Ai cũng bảo đô con / Thêm cặp mướp héo hon/ Biết khi nào sẽ rụng?/ Lãi nhất là mỡ bụng/ Cho không chẳng ai them / Da chằng chịt mũi tên/ Chẳng tốn tiền trang trí / Em lãi hơn mười kí / So với thuở chưa chồng / Gương lược để chơi không / Chẳng mấy khi dùng đến / Lãi nhiều không kịp đếm / Là những giọt lệ tuôn / Nhiều đêm em tự hỏi / Chẳng lỗ sao vẫn buồn?
(đọc trên mạng)
Ngoại hình thay đổi, cơm áo gạo tiền càng khiến cho 2 người lâm vào cảnh đồng sàng dị mộng, từ đó vu vơ mơ tưởng,dẫn đến ngoài chồng ngoài vợ vớI 1 hình bóng khác
Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai.
Đêm nằm vuốt bụng thở dài,
Thương chồng thì ít thương trai thì nhiều ( Ca dao )
Thậm chí còn cam chịu 1 sự thua thiệt :
Rau răm ngắt ngọn lại trồng
Em thương anh lắm sợ lòng chị ghen.
Anh về bảo chị đừng ghen,
Để em thấp thoáng ánh đèn cho vui.( ca dao luôn )
Đọc mà thương đên đứt ruột ! Chấp nhận chỉ là “thấp thoáng” bên lề hạnh phúc người khác, nhưng ai cấm người phụ nữ ấy ước mơ
Vùi vào tóc anh
Chạm rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già
ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan , nhuộm màu dâu bể
Chạm sợi muộn phiền
ẩn mình lặng lẽ
Vùi vào môi anh
Chạm thềm mê man, chạm bờ mộng mị
Chạm lời chối bỏ trong lời thầm thì
Dâng bời bời nhớ
Chạm bời bời quên
( Chạm của Đậu Thị Thương )
Sự khao khát tìm người đồng cảm, tìm tri kỷ đã khiến người phụ nữ “ cởi bỏ” chiếc áo bào giá trị để mà rao bán trái tim mình
một ngày
mõi mòn trong ảo vọng
em sẽ đem bán đi trái tim mình
không cần chọn lựa người mua
không cần sòng phẳng!
chỉ để mong nhận lại một chút tình
một chút tình
dẫu là thương hại!
một chút tình
cho bớt chông chênh...
( Trái tim rao bán của Đinh Thị Thu Vân)
Và họ làm ta ngơ ngác hơn, chấp nhận cả tình cảm ko định hình với người từ hành tinh khác
Sau ba năm chung thủy
Với người chồng đi xa
Chị đã thất tiết một cách lạ kỳ
Với người đàn ông xấu xí ,Già hơn chị rất nhiều
Trong một buổi chiều bão tố
Khi chúng tôi đến đó
Người đàn ông đã đi rồi
Chỉ còn lại trên đồng lúa
Vết xước của dĩa bay mà thôi
( đọc trên mạng )
Qua đó, ta thấy phụ nữ được cho là phái yếu nhưng họ ko hề yếu nhất là về phương diện dám cởi bỏ xiếng xích lễ giáo để được là chính mình .Họ là những người bản lĩnh, mà đã bản lĩnh như vậy, chắc chắn rằng họ ko vì cô đơn mà dễ dãi nắm vội bất kỳ bàn tay nào chìa ra , họ đủ bản lĩnh để nói “không ‘ trong những trường hợp cần phải nói
( Vu vơ cho đỡ trống nhà,chứ ko hẳn là cổ súy đâu ạ, anh chị em, bạn hữu có đọc, xin giải thích giùm “ Rau răm ngắt ngọn lại trồng “ mang ý nghĩa gì trong bài ca dao trên, nghĩ hoài hổng ra )
VIỆT NAM ! VIỆT NAM NGHE TỪ VÀO ĐỜI
Em – người Việt Nam, thích coi đá banh nhưng quan niệm thắng thua là lẽ
thường, đôi khi niềm vui của ngườ này lại là nỗi buồn của người khác
Anh- người Việt xa quê hương đã lâu, nghĩ về VN và bọn em đều theo hướng xấu , nào là ham tiền tài vật chất, nào là lừa đảo gian tham , trộm cắp..
Em chỉ biết chống chế - anh đừng dựa vào báo lá cải, họ phải đăng tin như vậy để câu view, VN của em- em nhấn mạnh từ “ của em” - không xấu giống suy nghĩ của mấy người nước ngoài như anh đâu – em nhấn mạnh “người nước ngoài như anh”-
Vậy thôi, đủ cho anh biết là em dỗi ,em buồn.
Hôm qua, xung quanh em đều bùng nổ thật sự, rợp trời cờ bay cùng vang vọng hai tiếng “ Việt Nam, Việt Nam”
Và em, cũng như mọi người trào dâng cảm xúc, nhưng cảm xúc của em mang tên gọị khác, đã góp phần làm nhòe bớt đi hình tượng xấu của người VN, Những biểu hiện ham mê vật chất ,vô liêm sĩ chỉ là cá thể lỗi
Mắt em cũng nhòe đi như mọi người, dù em quan niệm thắng thua là lẽ thường
Đơn giản thôi, em là người Việt Nam , anh à
Anh- người Việt xa quê hương đã lâu, nghĩ về VN và bọn em đều theo hướng xấu , nào là ham tiền tài vật chất, nào là lừa đảo gian tham , trộm cắp..
Em chỉ biết chống chế - anh đừng dựa vào báo lá cải, họ phải đăng tin như vậy để câu view, VN của em- em nhấn mạnh từ “ của em” - không xấu giống suy nghĩ của mấy người nước ngoài như anh đâu – em nhấn mạnh “người nước ngoài như anh”-
Vậy thôi, đủ cho anh biết là em dỗi ,em buồn.
Hôm qua, xung quanh em đều bùng nổ thật sự, rợp trời cờ bay cùng vang vọng hai tiếng “ Việt Nam, Việt Nam”
Và em, cũng như mọi người trào dâng cảm xúc, nhưng cảm xúc của em mang tên gọị khác, đã góp phần làm nhòe bớt đi hình tượng xấu của người VN, Những biểu hiện ham mê vật chất ,vô liêm sĩ chỉ là cá thể lỗi
Mắt em cũng nhòe đi như mọi người, dù em quan niệm thắng thua là lẽ thường
Đơn giản thôi, em là người Việt Nam , anh à
BIÊN GIỚI Ở LÒNG NGƯỜI
Ngày trước, tui có đọc bài viết ở conggiao.com, đại khái là trái đất
mênh mông là của chung muôn loài sinh vật, nhưng vì nhiều lý do, con
người đã dựng rào chắn để sở hữu riêng tư, cho nên cùng loại cỏ xanh ấy,
cùng đất đai ấy mà chỉ bước qua lằn ranh giới là đã có sự lệ thuộc khác
rồi.
Trộm nghĩ,nào có phải chỉ cây cỏ, đất đai, mà cũng áng mây xanh ấy, cũng vòm trời ấy, cũng dòng nước biển xanh thẳm ấy, người ta cũng dựng lên biên giới vô hình gọi là không phận , hải phận .
Điển hình là cầu Cốc Lếu bắt qua sông Nậm Thi. Ngay chính tại đây, sông Nậm Thi đổ vào sông Hồng, tạo thành ngã 3 sông, cầu ngăn cách Lào Cai ( VN) và Hà Khẩu (Trung Quốc)
Có 1 bài hát về chiếc cầu biên giới này của nhạc sĩ Phạm Duy , lời bài hát như sau :
Ngừng đây soi bóng bên giòng nước lũ / Cầu cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu/ Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời/ Một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa / Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ/ Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa/ Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa/ Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ/ Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi/ Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới/ Xa xa thoáng đàn trầm vô tư/ Đâu đây dáng huyền đền duyên mơ/ Bên cầu biên giới/Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi/ Sông nước xa xôi,/Mây núi khắp nơi/Không tỏ một đôi lời ...
Ôi giấc mơ qua/Mộng đời phiêu lãng giang hồ/Sống trong lòng người đẹp Tô Châu/Hay là chết bên bờ sông Da – nube/Những đêm sáng sao
Nhưng đường quá xa vời/Hương trời vẫn mê mài/Lòng tôi sao vẫn còn biên giới!/Lòng tôi sao vẫn ngừng nơi đây/Ôi dòng tóc êm đềm!/Ôi bể mắt đắm chìm!/Đời phong sương cũ, chỉ là thương nhớ
Mộng bền năm xưa
Chỉ là mơ qua
Khởi đầu bài hát,người nghe cảm nhận được tâm trạng của người trai trẻ, dừng chân tại chiếc cầu biên giới rồi hoài niệm kéo về, cảnh làng quê tang thương vì chiến tranh, “ dáng huyền’ của người con gái năm nào và cả ước mơ phiêu du khắp nơi , cứ ngỡ chỉ có vậy
Nhưng thật bất ngờ, khi lặng nhìn dòng nước trôi qua ( mà đã được thay bằng từ “ dòng đời”),tác giả lại ngậm ngùi vì thời gian trôi nhưng những ước mơ, hy vọng đều ở lại
Nguyên nhân từ đâu, có phải vì “ đời tôi sao vẫn còn biên giới’, có phải chính biên giới ấy làm cho “ nắng ngừng bên chiếc cầu biên giới”, ngậm ngùi quá,phải ko ạ, biên giới định hình làm ngay cả tia nắng vô tư mang sự ấm áp đến cho loài người phải e dè, lo lắng, chẳng biết phải bộc lộ, ban phát phía nào .
Con người có những biên giới “bẩm sinh” như biên giới của tuổi thọ, của trí thông minh, bên cạnh đó, còn có biên giới “nhân tạo” như biên giới giữa thắng cuộc và thua cuộc, giữa giàu và nghèo,giữa lòng tự trọng và vô liêm sỉ…. Để rồi người không đến được với nhau, vì giữa người này với người khác đã có những cách ngăn của biên giới. Dựng biên giới trên đất liền, trên không trung, ngoài biển khơi, và dựng biên giới trong lòng người, giữa người với người, hai hành động ấy cũng đâu có khác gì nhau.( conggiao.cm)
Cũng như nhạc sĩ Phạm Duy “ tôi ko duy tâm, ko duy vật, tôi là Duy Cẩn –ns chơi chữ đó ạ, Duy Cẩn là tên của người-tôi tiểu tư sản làm sao thành vô sản được” Chính vì biên giới giai cấp này đã khiến ns rời bỏ con đường mà Đảng vạch ra cho mình
Biên giới ấy, có thể hữu hình như vòng kẽm gai, chốt biên phòng, có thể vô định hình nhưng đều mang ý nghĩa phân chia, cách biệt, “lim” – giới hạn-ko thể nào phá bỏ khi người cố tình dựng lên, để muôn đời người phải đau xót mà chấp nhận “, chỉ là thương nhớ/ Mộng bền năm xưa/ Chỉ là mơ qua “
Buồn..
Trộm nghĩ,nào có phải chỉ cây cỏ, đất đai, mà cũng áng mây xanh ấy, cũng vòm trời ấy, cũng dòng nước biển xanh thẳm ấy, người ta cũng dựng lên biên giới vô hình gọi là không phận , hải phận .
Điển hình là cầu Cốc Lếu bắt qua sông Nậm Thi. Ngay chính tại đây, sông Nậm Thi đổ vào sông Hồng, tạo thành ngã 3 sông, cầu ngăn cách Lào Cai ( VN) và Hà Khẩu (Trung Quốc)
Có 1 bài hát về chiếc cầu biên giới này của nhạc sĩ Phạm Duy , lời bài hát như sau :
Ngừng đây soi bóng bên giòng nước lũ / Cầu cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu/ Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời/ Một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa / Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ/ Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa/ Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa/ Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ/ Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi/ Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới/ Xa xa thoáng đàn trầm vô tư/ Đâu đây dáng huyền đền duyên mơ/ Bên cầu biên giới/Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi/ Sông nước xa xôi,/Mây núi khắp nơi/Không tỏ một đôi lời ...
Ôi giấc mơ qua/Mộng đời phiêu lãng giang hồ/Sống trong lòng người đẹp Tô Châu/Hay là chết bên bờ sông Da – nube/Những đêm sáng sao
Nhưng đường quá xa vời/Hương trời vẫn mê mài/Lòng tôi sao vẫn còn biên giới!/Lòng tôi sao vẫn ngừng nơi đây/Ôi dòng tóc êm đềm!/Ôi bể mắt đắm chìm!/Đời phong sương cũ, chỉ là thương nhớ
Mộng bền năm xưa
Chỉ là mơ qua
Khởi đầu bài hát,người nghe cảm nhận được tâm trạng của người trai trẻ, dừng chân tại chiếc cầu biên giới rồi hoài niệm kéo về, cảnh làng quê tang thương vì chiến tranh, “ dáng huyền’ của người con gái năm nào và cả ước mơ phiêu du khắp nơi , cứ ngỡ chỉ có vậy
Nhưng thật bất ngờ, khi lặng nhìn dòng nước trôi qua ( mà đã được thay bằng từ “ dòng đời”),tác giả lại ngậm ngùi vì thời gian trôi nhưng những ước mơ, hy vọng đều ở lại
Nguyên nhân từ đâu, có phải vì “ đời tôi sao vẫn còn biên giới’, có phải chính biên giới ấy làm cho “ nắng ngừng bên chiếc cầu biên giới”, ngậm ngùi quá,phải ko ạ, biên giới định hình làm ngay cả tia nắng vô tư mang sự ấm áp đến cho loài người phải e dè, lo lắng, chẳng biết phải bộc lộ, ban phát phía nào .
Con người có những biên giới “bẩm sinh” như biên giới của tuổi thọ, của trí thông minh, bên cạnh đó, còn có biên giới “nhân tạo” như biên giới giữa thắng cuộc và thua cuộc, giữa giàu và nghèo,giữa lòng tự trọng và vô liêm sỉ…. Để rồi người không đến được với nhau, vì giữa người này với người khác đã có những cách ngăn của biên giới. Dựng biên giới trên đất liền, trên không trung, ngoài biển khơi, và dựng biên giới trong lòng người, giữa người với người, hai hành động ấy cũng đâu có khác gì nhau.( conggiao.cm)
Cũng như nhạc sĩ Phạm Duy “ tôi ko duy tâm, ko duy vật, tôi là Duy Cẩn –ns chơi chữ đó ạ, Duy Cẩn là tên của người-tôi tiểu tư sản làm sao thành vô sản được” Chính vì biên giới giai cấp này đã khiến ns rời bỏ con đường mà Đảng vạch ra cho mình
Biên giới ấy, có thể hữu hình như vòng kẽm gai, chốt biên phòng, có thể vô định hình nhưng đều mang ý nghĩa phân chia, cách biệt, “lim” – giới hạn-ko thể nào phá bỏ khi người cố tình dựng lên, để muôn đời người phải đau xót mà chấp nhận “, chỉ là thương nhớ/ Mộng bền năm xưa/ Chỉ là mơ qua “
Buồn..
RU TA NGẬM NGÙI
Một phóng viên đã hỏi Trịnh “ Tác phẩm của ông đa phần là “ Ru” – Ru Tình, Ru Ta Ngậm Ngùi, Ru Đời Đi Nhé, Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng..có phải vì ông thường ru phụ nữ ?
Trịnh : Không, tôi ru tôi đó, những khi yên tĩnh, tôi thường soi rọi, tự ru chính mình .
Theo giáo lý nhà Phật mỗi cá thể đều mang Cái Tôi và Cái Ta ,có phải Trịnh đã hiểu rõ điều này và viết những lời ru mà điển hình là nhạc phẩm “ Ru Ta Ngậm Ngùi “ ?
Mở đầu bài hát là ca từ :
Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình.
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.
Thời tuổi trẻ, Ta hồn nhiên, trong sáng, môi hồn nhiên thơm, tóc hồn nhiên xanh , tim tràn đầy ý niệm yêu thương và muốn “ phơi” bày tình yêu đó ,thể hiện tình yêu đó , nhưng cũng là lúc cái Tôi bồng bột, xốc nổi, đầy tham vọng muốn khẳng định mình muốn “ rêu rao “cho mọi người đều biết đến
Và Trịnh viết tiếp :
Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng.
Thôi chờ những rạng đông..
Vì sao “tim lăn trên đường mòn”, đường mòn chính là con đường in nhiều dấu vết qua lại, tim lăn trên đường mòn ấy có phải là đã chịu nhiều tổn thương, chai sạn vì những dấu vết của danh lợi, sân si, đố kỵ , 1 con đường ko chỉ có mồ hôi, nước mắt mà còn đánh đổi cả hạnh phúc, yêu thương đến nỗi vắng bặt tiếng chim, tất cả chỉ là mùa đông rét mướt, ảm đạm và đành nuôi hy vọng “Thôi chờ những rạng đông..”
Đời sao im vắng
Như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình.
Giữa tường trắng lặng câm.
Sau những cố gắng, gồng mình “ lăn trên đường mòn”, Ta trở về, đối diện với chính mình, cô đơn, hoang vắng, như ‘đồng lúa gặt xong’ chỉ còn trơ lại rơm rạ, Ta đã vắt kiệt sức mình đổi lấy hào quang tôn vinh giả tạo, để còn trơ lại nỗi ngậm ngùi cay đắng, ?
Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ ai
“ Có đường phố nào vui “, “Có sợi tóc nào bay”, đó là ta mơ ước, ta tự vấn hay Ta đã ngộ ra cả 1 thời gian dài , Ta bị dòng đời cuốn trôi, Ta sống “lềnh bềnh” giữa dòng, cố ko để bị sóng nhấn chìm nhưng cũng chẳng thể nào ngoi lên để là chính mình, ta sống 1 kiếp sống vật vờ theo ý muốn người khác hay của Cái Tôi sai khiến
Cuối cùng, đành ngậm ngùi
Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi,
Xin ngủ dưới vòm cây ...
Ta đã xua đi Cái Tôi đang hiện hữu “ Em về hãy về đi “, về với dạnh vọng phù vân đi, để mặc Ta phiêu du quãng đời còn lại, Ta trần trụi bước vào thế giới loài người , Ta lớn lên từ vòng nôi, từ lời ru thì giờ đây, Ta muốn ngủ yên trong vòng nôi ấy, lời ru ấy, khác chăng đó là lời ru của chính Ta, đầy ngậm ngùi quyện cùng hương trầm “ thắp nốt “
Rất nhiều ý kiến cho rằng Trịnh là bậc phù thủy từ ngữ, nhưng theo tui, Trịnh còn là bậc thầy đặt bẫy, chúng ta lắng nghe giai điệu, nghe ca từ, chúng ta tôn vinh Trịnh đau đáu với nỗi niềm đất nước con người, đúng, nhưng ko phải là tất cả ,có vài sáng tác xen lẫn nỗi niềm ấy với sự việc rất đổi phàm tục, đới thường
Như “ Cúi xuống thật gần “ chẳng hạn
Và , mặc ai suy diễn, mặc ai phê phán, Trịnh vẫn điềm nhiên thốt “ Thôi kệ” , tất cả “ để gió cuốn trôi
SAIGON NẮNG ĐỔ
Saigon nắng đổ, chim nép vào đâu ?
Chấp chới cánh bay, tìm nơi râm mát.
Lạc giọng gọi bầy, mắt tròn xoe, ngơ ngác
Thiên di Xuân-hè, xót chim sáo, chim sâu !
Saigon Hạ đến, Ve biết tìm đâu ?
Chốn bình yên, kéo vĩ cầm tha thiết
Nhánh cây xanh, sao không lời tiễn biệt ?
Khúc hoan ca ngày nào, thành ký ức chìm sâu !
Saigon nắng đổ, người nép vào đâu ?
Con đường xưa, giờ thênh thang sa mạc
Bước chông chênh - ta - người lữ hành khô khát
Nắng chói lòa , làm nhòa ướt hàng mi.
Saigon nắng đổ, thôi , tiếc làm chi !
Chấp chới cánh bay, tìm nơi râm mát.
Lạc giọng gọi bầy, mắt tròn xoe, ngơ ngác
Thiên di Xuân-hè, xót chim sáo, chim sâu !
Saigon Hạ đến, Ve biết tìm đâu ?
Chốn bình yên, kéo vĩ cầm tha thiết
Nhánh cây xanh, sao không lời tiễn biệt ?
Khúc hoan ca ngày nào, thành ký ức chìm sâu !
Saigon nắng đổ, người nép vào đâu ?
Con đường xưa, giờ thênh thang sa mạc
Bước chông chênh - ta - người lữ hành khô khát
Nắng chói lòa , làm nhòa ướt hàng mi.
Saigon nắng đổ, thôi , tiếc làm chi !
SAIGON VÀO XUÂN
Saigon đang vào Xuân ,
Xanh biếc chậu Cúc tần .
Vàng tươi Mai Bến Lức
Hồng thắm đào Nhật Tân.
Saigon Xuân người đông,
Xe nối nhau rắn rồng
Phố thị đèn nhấp nháy
Siệu thị vắng? Đừng mong !
Saigon Xuân sáng nay
Nỗi nhớ lại dâng dầy
Nghe lòng sao hoang vắng
Xa quá...một vòng tay !
Xanh biếc chậu Cúc tần .
Vàng tươi Mai Bến Lức
Hồng thắm đào Nhật Tân.
Saigon Xuân người đông,
Xe nối nhau rắn rồng
Phố thị đèn nhấp nháy
Siệu thị vắng? Đừng mong !
Saigon Xuân sáng nay
Nỗi nhớ lại dâng dầy
Nghe lòng sao hoang vắng
Xa quá...một vòng tay !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

